CHỦ ĐỀ BLOG_LỜI CHÀO

**HĐ CGNL KÍNH CHÀO QUÍ CHA, QUÍ THẦY, QUÍ HUYNH ĐỆ, QUÍ ÂN THÂN NHÂN ***

MENU

  • Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện cười. Hiển thị tất cả bài đăng
    Hiển thị các bài đăng có nhãn chuyện cười. Hiển thị tất cả bài đăng

    Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

    CƯỜI ....


    Có cô vợ nhìn vào kiếng rồi buồn bã :
    - 20 năm rồi, bây giờ mặt xệ, ngực chảy , da nhăn, cái gì nhìn cũng ớn thần hồn.
    Anh à, có thấy cái nào còn nguyên vẹn không nói cho em mừng.
    - Anh thấy mắt em vẫn sáng quắc như xưa.

    Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

    CƯỜI CHO ĐỜI BỚT KHỔ.....

    NGUỒN: FACEBOOK HUNGTRAN: https://www.facebook.com/profile.php?id=100001012057607

    BUÔN LẬU:

    Cô gái chạy xe đạp qua biên giới với 2 bao cát trên lưng, chạy đến chỗ mấy anh biên pḥòng giữ lại kiểm tra, cô nói chỉ là cát, 2 anh đồn biên pḥòng không tin bắt bỏ bao xuống kiểm tra. Sau 1 hồi kiểm tra kỹ thì chỉ là bao cát không và cứ thế 2 năm liền cô chạy xe đạp qua biên giới với 2 bao cát trên lưng. Sau này 1 trong 2 anh biên phòng đã nghỉ việc, gặp cô và hỏi :" Tao được đào tạo chuyên nghiệp mà vẫn không biết mày buôn lậu cái quái gì nữa? Cô gái trả lời: em buôn lậu xe đạp!

    LỆCH PHA: 

    Thằng con rể nguời Nam Ky` và ông già vợ người Quảng Nam.
    Ông già vợ hỏi: "Bữa ni con có rẻn chở ba đi một chút."
    Thằng kia trả lời: "Con kẹt".
    Ông già vác gậy rượt, "Teo nhờ mì chở, không chở thì thôi sao lại chửi thề"

    BÁC SĨ PHÁP Y: 

    Một bác sĩ pháp y được mời ra ṭòa làm nhân chứng cho một vụ án mạng mà ông ta giải phẫu tử thi nạn nhân. Chánh án tỏ ra nghi ngờ về sự trung thực của ông và bắt đầu vặn.
    Hỏi: Bác sĩ pháp y! Trước khi ông tiến hành khám nghiệm tử thi, ông có kiểm tra mạch đập của nạn nhân không?
    Đáp: Không.
    Hỏi: Ông có kiểm tra huyết áp không?
    Đáp: Không.
    Hỏi: Ông có kiểm tra hơi thở không?
    Đáp: Không.
    Hỏi: Vậy th́ì, có khả năng nạn nhân đó vẫn còn sống khi ông bắt đầu khám nghiệm tử thi không?
    Đáp: Không.
    Hỏi: Tại sao ông có thể đoan chắc như vậy?
    Đáp: Vì khi đó, não của người đó đang đặt trong một chiếc bình, trên bàn làm việc của tôi.
    Hỏi: Kể cả trong trường hợp đó mà nạn nhân vẫn c̣òn sống th́ật sao?
    Đáp: Nếu thế thì có lẽ bây giờ anh ta vẫn còn sống và đang làm chánh án tại một toà án nào đó.

    CÔNG DỤNG MÁY TÍNH:

    Khách hàng hỏi về công dụng máy tính : Khi tôi mua máy tính tôi sẽ được những gì?
    Người bán hàng trả lời: máy tính sẽ giúp cho công việc của anh giảm còn một nữa.
    Người khách liền nói : Bán cho tôi 2 cái.

    BÍ MẬT TRONG TỦ QUẦN ÁO: 

    Cậu bé Johnny hớn hở đón mẹ vừa đi vắng một tuần trở về.
    "Mẹ biết không? Hôm qua khi con đang chơi trong tủ quần áo ở pḥòng ngủ của bố mẹ, con thấy bố đi vào pḥòng cùng với người phụ nữ ở nhà bên. Họ cởi quần áo, leo lên giường, bố trèo lên người bà ta..."
    Người mẹ vội vàng giơ tay lên ngăn cậu bé lại và nói:
    "Không cần kể thêm từ nào nữa. Hăy chờ đến khi bố về nhà và mẹ muốn con kể chính xác những gì con vừa nói với mẹ".
    Ông bố về nhà, bà vợ liền tuyên bố sẽ bỏ ông ta.
    "Nhưng tại sao?", ông chồng ngạc nhiên hỏi.
    "Kể đi Johnny.. Hăy cho bố biết những gì con đă nói với mẹ".
    "Được rồi", Johnny nói:
    "Con đang chơi trong tủ quần áo thấy bố lên gác cùng người phụ nữ ở nhà bên. Hai người cởi quần áo, leo lên giường, bố trèo lên người bà ta và họ làm đúng những gì mẹ làm, với chú Bob, khi bố đi vắng hè vừa rồi".

    SỮA QUÁ ĐÁT 

    Một chàng thanh niên rất trẻ rất đẹp trai cưới một bà rất giầu và rất... già.
    Sau tiệc cưới, chú rể trẻ và bà dâu già đi hưởng tuần trăng mật.
    Đêm đầu tiên, cô dâu và chú rể động phòng.
    Ai cũng chợt lo cho bà già, e rằng chàng rể đang tuổi sung măn sẽ khiến cụ bà không chết thì
    cũng... lết!
    Sáng hôm sau , mọi người nhận được hung tin: Chú rể trẻ lăn đùng ra chết lúc trời vừa hừng sáng.
    Mọi người ai cũng quá đổi ngạc nhiên, không ai chịu tin cho đến lúc tận mắt nhìn chàng trai nằm thẳng cẳng!
    Gia đình chàng trai quyết định nhờ một hội đồng bác sĩ rất giỏi khám nghiệm, tìm lý do.
    Chỉ sau vài giờ làm việc, hội đồng bác sĩ rất giỏi đồng thanh kết luận:
    "Chết do ngộ độc sau khi uống sữa quá hạn!"

    NHỮNG ĐỘNG VẬT NGUY HIỂM:

    Cô giáo yêu cầu học sinh lớp một làm văn tả động vật. Đề bài tuần thứ nhất là tả một con mèo. Một học sinh viết gọn lỏn: "Nhà em có một con mèo".
    Khi trả bài, cô giáo hỏi:
    - Sao em không tả rõ hơn?
    Học sinh đáp:
    - Dạ, nhà em có nuôi một con mèo nhưng em chưa được thấy. Vì mẹ em nói ba em có mèo, ba em ra sức giấu còn mẹ em ra sức tìm. Khi nào mẹ em tìm thấy, em sẽ tả kỹ ạ!
    Tuần thứ hai, đề bài yêu cầu tả con chó. Học sinh nọ lại viết cộc lốc: "Nhà em có một con chó".
    Cô giáo bảo:
    - Em nên tả kỹ hơn!
    Học sinh:
    - Dạ, con chó con ở ngoài đường, vì một hôm mẹ em nói với ba em: "Hôm qua đi với con chó nào cả ngày?". Khi nào nó về nhà em, em sẽ tả kỹ hơn ạ.
    Tuần thứ ba, cô ra đề tả con khỉ. Vẫn em học sinh bữa trước viết, lần này thì dài hơn:
    "Nhà em có nuôi một con khỉ. Một hôm có một cô rất trẻ đến ngó nhà em, ba em chạy ra và nói với cô ấy: 'Con khỉ già đang ngồi trong nhà đấy!'".
    Những ngày đầu tiên đến lớp cô giáo ăn mặc rất mốt, hôm nay cô ấy mặc một bộ váy rất đẹp và trên ngực áo cài một bông hồng rất xinh xắn,nhưng mấy đứa trẻ chẳng đứa nào để ư cả. Hồi lâu cô giáo muốn khoe cái áo đẹp nên đặt ra câu hỏi thế này:
    - Các em có thấy bông hồng rất đẹp trên áo cô không, vậy đố mấy em hoa hồng sống bằng gì?
    Sau một hồi suy nghĩ (nát óc,vì tụi nhỏ mới học lớp 1 mà!) một bàn tay giơ lên:
    - Thưa cô! Nó sống bằng sữa ạ!
    Tất nhiên là thằng bé bị đuổi ra khỏi lớp ngay lập tức mà chẳng hiểu chuyện gì cả.
    Lát sau thầy hiệu trưởng đi ngang qua, thấy thằng bé như vậy thầy mới hỏi,thằng bé kể nguyên văn. Thầy hiệu trưởng cười và bảo thằng bé:
    - Lần sau cô có hỏi như vậy th́ì cháu phải nói là: bông hồng sống bằng nước và phân nghe chưa!
    Thằng bé làu bàu:
    - Con cũng không nghĩ là rể của nó lại dài đến như vậy!

    ĐỐI THOẠIi:

    Cô gái nói với cha:
    _ Tuần sau con và Anh ấy sẽ kết hôn, Bố ạ
    _ ...thế thằng đó có nhà cửa đàng hoàng không?
    _ Không ạ. Anh ấy ở nhà trọ
    ...Nó có xe không?
    _ Cũng không có. Anh ấy đi xe đạp
    _ Bố mẹ nó thế nào?
    _ Anh ấy mồ côi ạ
    ...Ôi! Ở đời phải biết tích phúc, tích đức con ạ, nó đã khổ thế rồi thì con tha cho nó đi, đừng làm khổ người ta nữa.

    CẨN THẬN:

    - Mẹ ơi! Có phải ngày xưa bố mẹ quen nhau bởi một vụ đụng xe phải không hả mẹ?
    - Ừ
    - Con cũng đoán vậy, vì bố cứ dặn đi dặn lại rằng con lái xe phải hết sức cẩn thận, lỡ xảy ra tai nạn, nếu không chết, thì cũng khổ cả một đời !!!

    LÀM CHO SÁNG TỎ:

    Một đứa bé túm lấy thầy cảnh sát và nói:
    - Ông ơi, đằng kia có người đánh ba tui!
    Hai người chạy lại về phía hai người đàn ông đang giằng co với nhau . Ông cảnh sát hỏi:
    - Ông nào là ba mày?
    - Đó là điều hai ổng đang làm cho sáng tỏ.


    Hai quả trứng gà...

    Tháng 11 trời Connecticut bắt đầu lạnh, cái lạnh làm se cả lòng người xa xứ. Tôi bước đi chậm rãi, ngắm vội vài lá vàng rơi rụng. Trời trong xanh thì thầm gọi chào buổi sáng. Lần đầu tiên, tui được nhìn thấy mùa thu xứ Mỹ. Đã quá thu rồi! Ừ, vậy mà, thu vẫn đi êm đềm nhẹ nhàng vào lòng người thật khó tả!
    alt
    Bảo Huân

    Tui nghe tiếng má tui gọi ơi ới “Khanh ơi”. Tui giật thót mình, hồn thu đang dạt dào tự nhiên... bay mất. Tui lật đật quay đầu trở lại, thấy má tui đang đứng lớ ngớ bên ngoài cửa apartment (chà! có chuyện gì đây?) Má tui trả lời gọn lỏn “Cửa đóng rồi, cứng ngắc không mở được. Đang luộc 2 trứng gà, không vặn lửa lớn, nhưng để lâu cháy nhà.” Trời đất, tui nghe tới đây, hồn vía như lên tới tận mây xanh, mới qua Mỹ có 3 ngày đâu biết tiếng Anh tiếng em gì? Réo gọi ai đây, điện thoại cũng không có, tui phải làm sao bây giờ? Trời lạnh mà mồ hôi rịn ra ướt cả lưng áo.

    Tự nhiên như có phép lạ, một ông già Mỹ trắng lù lù thò cái đầu từ cửa sổ bên cạnh nhà ra (chắc là nghe tiếng động). Má tui đứng mà nhảy tưng tưng, ông bước ra ngoài, rồi hỏi một tràng tiếng Mỹ, tui không hiểu gì hết (biết trả lời lại chết liền!) Tui nhìn qua nhìn lại, má tui nhanh như hỏa tiễn thời chiến tranh VN, xáp tới ổng, giơ hai tay lên làm dấu như 2 quả trứng, ổng lắc đầu. Má tui tiến thêm bước nữa, đưa hai tay lên (cong ngón cái và ngón trỏ lại với nhau) tạo thành hình tròn rồi chỉ vào bộ ngực của má tui (hình như trên đời này, khi không còn cách nào nói cho đối phương hiểu, chỉ còn cách là làm tín hiệu có sẵn ngay trước mắt). Giống như 2 quả trứng, ổng cũng lắc đầu nguầy nguậy. Quýnh quáng quá, như là phản xạ tự nhiên, má tui tiến sát vào ổng, và chỉ gần phía dưới bụng (chỗ hiểm) ý nói là giống 2 quả trứng (chà! cái này mới là ghê chứ) rồi đưa tay về phía cửa đang đóng kín. Ông già sợ tái xanh cả mặt mày, ổng lui ra, ổng né. Ổng càng né, má tui càng xáp vô, đến khi nào chỉ đúng “mục tiêu” thì thôi. Mắt ông mở tròn xoe, ổng nhìn má tui như thể nhìn người hành tinh xuống, còn má tui nhìn ổng như thể là ông không có thật trên đời! Rồi ông cuống cuồng chạy vào nhà lấy phone, tui hiểu ngay ý má tui, 
    tui cười chịu không nổi, tui cười tới đâu, tui sởn gai ốc tới đó. Tui thấy ông nói xí xô xí xào gì đó trong phone; không đầy năm phút sau, một đoàn hùng hậu 6 chiếc, xe chữa lửa, cảnh sát một toán người tiến đến. Xe hú còi inh ỏi náo động xé toạc bầu không khí đầy thu vàng đang êm ả của xóm tui. Tui tá hỏa tam tinh, má tui thì xụi lơ, teo héo! Tui nghĩ bụng phen này chết chắc, má tui chắc là bị bắt quá vì cái tội xáp vô ông già Mỹ kia.

    Ngay lập tức police bước tới hỏi một tràng tiếng Mỹ (tui và má tui là dân quê thứ thiệt, đi qua Mỹ mà còn đòi đem theo một cặp gà con trống mái gây giống cho nó đẻ, thì lấy đâu ra tiếng Mỹ mà học). Mà cũng phải, thử nghĩ lại coi, lúc đó sợ cháy nhà, sợ bị bắt muốn chết giấc, hồn vía mất tiêu lấy đâu ra từ ngữ mà nói lại. Một chữ thank you cũng quên tuốt luốt. Tui trả lời bằng động từ tu quơ, quơ qua, quơ lại, Má tui một lần nữa soạn lại “bổn cũ”. Lần này ngay ông police mà tiến tới, đưa hai tay lên ra dấu như 2 quả trứng chỉ vào “chỗ hiểm”, ông police lùi lại, rồi má tui đến đập cánh cửa. Ngó chừng như ổng hiểu ý, họ nạy cửa bung ra. Má tui te te chạy vào: 2 quả trứng gà sắp sửa nổ tung, vì nồi nước đã cạn queo. Mùi khen khét bốc lên như chờ đợi mời mọc mọi người.

    Lúc này ông hàng xóm nhìn má tui từ đầu cho tới chân, 
    ông bỗng cười sặc sụa, cười ngặt nghẽo, cười muốn tắt hơi. Rồi mọi người cùng cười vang. Tui mừng rơn trong bụng. Thoát nạn!

    Rồi, mùa Thu đi, mùa Đông lại đến. Ông già hàng xóm ấy trở nên thân thiết hơn, gia đình chúng tôi biết tên ông là David. Mà lạ thiệt, má tui không chịu kêu tên đó mà cứ gọi là ông “ÉT” (egg) cho dễ nhớ mà! Cứ mỗi tuần đều đặn, ông ghé nhà tui, tặng cho gia đình tui một vỉ trứng gà. Có hôm vui thiệt, má tui tản bộ ra đầu ngõ (thèm thịt gà nguyên con nấu cháo), vừa đến cửa tiệm quên mất từ con gà. Má tui đưa hai tay lên làm giống như 2 cánh gà đập phành phạch vào đùi, miệng thì kêu ò ó o o như tiếng gà gáy. Ông Mỹ bán hàng mắt như muốn nổ đom đóm, đứng như trời trồng. Bỗng đâu ông già hàng xóm xuất hiện, tới làm thông dịch, nghe thấy “hiểu liền!” biểu đem ra một con gà cho má tui. Vậy đó, ông còn làm tài xế cho cả gia đình tui, chở đi shopping, đi chợ VN, đi học ESL, có khi ông ngồi đợi cả buổi.

    Tui kể đến chuyện ngứa. Đầu mùa Đông tới, da tự nhiên ngứa, ngứa gì mà ngứa gãi muốn điên lên, tụi tui đi ra tiệm thuốc đem theo ông ET hàng xóm (thông dịch viên bất đắc dĩ). Tui chỉ cần ra dấu, cởi áo lạnh ra, xắn tay áo lên, gãi “rột” một cái, là ông biết ý ngay, mua liền cho 1 chai thuốc ngứa.

    Vậy đó, rồi ông vui lây cùng chúng tôi theo năm tháng, cho đến ngày mà má tui biết được bập bẹ vài chữ. Hôm đó, ông đem trứng gà cho nhà tui, má tui không nhận vì trong tủ đầy nhóc trứng rồi, Lần này thì má tui nhẹ nhàng say:  “No, thank you, have a nice day,” gọn ơ, ngọt xớt! Mặt ông cười, nụ cười chất ngất một niềm vui, vui như đón bình minh. Ừ, phải rồi, ông đang đón một bình minh của sự đổi đời của cả một gia đình trước mặt ông mà ông không hề hay biết. Bình minh của những con người mới đang bước đi chập chững để tạo dựng cuộc sống ngay trên đất nước ông... Và ông cùng đồng hành với chúng tôi trong những năm tháng đầu tiên mà không mt mỏi. Mà mệt mỏi làm sao được chứ, khi mà trái tim ông đang vui sướng san sẻ tình thương cho người đang đón nhận.  
    Đã bao nhiêu năm rồi, bây giờ hỏi lại má tui, má tui nói nhớ ông “ET” quá chừng luôn. Rồi má tui cười xoà, nụ cười có nhiều kỷ niệm. Sáng nay, hai quả trứng gà “ốp-la” được đứa con gái tui bày ra bàn chờ điểm tâm, tui nhìn mà cười tíu tít, nó hỏi “làm gì mà mom cười vui vẻ quá vậy!” Trời đất, nó đâu có biết. Có một ngày nọ, lâu lắm rồi… hai quả trứng gà như câu chuyện hài đã đi vào lòng người thật đậm đà khó quên. Có diễm phúc nào bằng khi mà tui đang có thêm một quê hương, một quê hương mới, một quê hương không sinh ra tui nhưng ràng rịt bước chân tui đến cuối cuộc đời. 

    Mùa Thu đến, mùa thu mênh mang ngọt ngào chuyên chở những dòng ký ức xa xôi để lại trong lòng người thêm nhiều nỗi niềm nhung nhớ.

    Tui Tạ ơn Trời, tui cám ơn đời, tui cám ơn người, tui cám ơn vùng đất đã ưu ái cưu mang tui trong những ngày khốn khó... Hình như mắt tui cay sè...

    Tác Giả :
    Diệu Khanh Trương

    FROM EMAIL 
    peter nguyen <peternguyenhoang@gmail.com>

    Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

    CƯỜI CHÚC CHÚC !!!

    Có cô vợ nhìn vào kiếng rồi buồn bã :
    - 20 năm rồi, bây giờ mặt xệ, ngực chảy , da nhăn, cái gì nhìn cũng ớn thần hồn. 
    Anh à, có thấy cái nào còn nguyên vẹn không nói cho em mừng.
    - Anh thấy mắt em vẫn sáng quắc như
     xưa.
    *****


    Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

    Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2012

    Mỗi lần con thắng . . . chúng kêu Ta!"

    "Thứ nhất thời tu tại gia
                            Thứ nhì tu chợ, thứ ba tu... dòng"
                                                 (Mượn ý  Ca dao)




    Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

    Đàn bà giỏi thật


    Đàn bà giỏi thật

    Một bà sau khi cho tiền ông hành khất ở cuối nhà thờ, liền hỏi:
    - Sao ông ra nông nỗi này, vợ con ông đâu ?
    - Thưa bà, vợ tôi chẳng may qua đời rồi ạ. Nếu vợ tôi còn sống thì tôi đâu đến nông nỗi này ạ. 
    Bà quay sang chồng:
    - Đó ông thấy chưa, đàn bà chúng tôi đảm đang lắm. Không có chúng tôi thì các ông chỉ có nước đi ăn mày. Nhưng cho hỏi, khi còn sống bà ấy làm gì hả ông ?
    - Dạ nó đi ăn mày thay cho tôi !