CHỦ ĐỀ BLOG_LỜI CHÀO

**HĐ CGNL KÍNH CHÀO QUÍ CHA, QUÍ THẦY, QUÍ HUYNH ĐỆ, QUÍ ÂN THÂN NHÂN ***

MENU

  • Hiển thị các bài đăng có nhãn Mục vụ Truyền Giáo. Hiển thị tất cả bài đăng
    Hiển thị các bài đăng có nhãn Mục vụ Truyền Giáo. Hiển thị tất cả bài đăng

    Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

    Người thắp lửa những giáo điểm ngoại biên

    Người thắp lửa những giáo điểm ngoại biên

    Gửi bàigửi bởi Cao Huong vào ngày Chủ nhật Tháng 8 06, 2017 2:44 am


    Người thắp lửa những giáo điểm ngoại biên
    Với trang phục giản dị thường ngày, nguồn năng lượng trẻ trung toát lên nơi linh mục Gioan Nguyễn Hoài An (dòng Truyền giáo Ngôi Lời, SVD) sẽ làm những ai lần đầu gặp gỡ khó biết ngài sắp bước sang tuổi thất thập.
    Theo lời hẹn, chúng tôi đến khu nhà nhỏ bình yên nằm nép dưới chân núi Đồng Bò hiểm trở, và thật bất ngờ khi biết được “ông chú” ra đón ngoài đầu ngõ lại chính là vị mục tử cần tìm gặp. Sự gần gũi, sôi nổi, nhiệt huyết trong từng cử chỉ của cha đã cảm nhiễm chúng tôi, cha con trở nên thân thuộc dẫu chỉ vừa quen biết. Cha bảo: “Tôi luôn giữ một trái tim rộng mở, nụ cười và sự hòa đồng với mọi người xung quanh. Chính những điều đó đã giúp tôi làm việc mục vụ tốt hơn và có thể đến gần Dân Chúa hơn. Bởi đời linh mục là những chuyến đi, những cuộc gặp gỡ..., nếu không cởi mở, sẽ không thể chạm đến đoàn chiên”.

    Đàn ca, thể thao và du khảo
    Đi theo tiếng Chúa mời gọi lúc 12 tuổi, đối với cha khi ấy, sức hút của con đường thánh hiến chỉ đơn thuần là niềm yêu thích khi được nghe, được chứng kiến các cha, các thầy vui vẻ đàn, hát. Thế là khi vào nhà dòng, ngoài việc học văn hóa, cha còn tập chơi ghita, trống và các môn thể thao như bóng rổ, bóng chuyền, bóng đá… Với cha, âm nhạc và thể thao trở thành yếu tố không thể thiếu của cuộc sống, và là công cụ hữu ích để xích lại gần với mọi người. Năm 1999, cha được lãnh nhận chức thánh khi tuổi đã ngót nghét 50, rồi được nhà dòng cử đi du học chuyên ngành giáo dục tại Mỹ trong thời gian 3 năm. Sau khi về nước, tưởng rằng công việc sau này của mình sẽ gắn liền với sứ mệnh đào tạo các linh mục cho hội dòng nhưng một lần nữa, ý Chúa lại muốn vị mục tử dấn bước vào con đường truyền giáo nơi vùng xa.
    Năm 2005, cha được giao trách nhiệm coi sóc giáo xứ Phú Quý và 3 giáo điểm Nhị Hà, Bình Quý, Đá Trắng - mỗi nơi cách nhau chừng hơn 20 cây số. Vào những ngày Chúa nhật, từ sáng sớm, một mình ông cố tất tả chạy xe máy đến dâng lễ tại từng cộng đoàn, và trở về khi mặt trời đã khuất bóng. Những năm đó, đời sống đạo đức của giáo dân nơi đây chỉ dừng lại ở việc đi lễ Chúa nhật mà thôi, các hội đoàn thì hầu như không có. Vì thế, vị chủ chăn phải từng bước gây dựng sinh hoạt đoàn thể, thiết lập nề nếp nơi mỗi cộng đoàn. Ngài còn tổ chức những chuyến du khảo cho các cặp đôi đã trải qua 10, 15, 20, 25 năm hôn phối để giúp hâm nóng lại niềm tin yêu; cha và con vừa tham quan, vừa tĩnh tâm, cầu nguyện, quên đi những vất vả thường ngày. Công việc yêu thích của ngài là được gặp gỡ, trò chuyện, ca hát cùng với các tín hữu. Nhờ đó, cha hiểu được những khó khăn thường ngày của họ và cả những mong muốn họ vẫn ấp ủ trong lòng.

    Vùng đất Ninh Phước (Ninh Thuận) vốn khô hạn, địa hình đầy đá sỏi, xương rồng. Người dân sinh sống bằng nghề nông, chủ yếu là trồng nho rồi sau này chuyển sang trồng táo, thanh long, nhưng đời sống thì vẫn bấp bênh vì mất mùa, nông sản rớt giá. Trước tình cảnh ấy, cha nghĩ mình cần phải làm gì đó để nâng đỡ họ. Thế là ông cố cùng với người bạn đồng hành là cây đàn lại đi chạy vạy khắp nơi để xin sự giúp đỡ của các mạnh thường quân. Không dừng lại đó, ngài còn lập nên một xí nghiệp gia công mây tre tại Đá Trắng, tạo công ăn việc làm cho hơn 300 lao động.
    Khi các giáo điểm đã ổn định và được nâng lên thành giáo xứ, năm 2011, cha nhận bài sai về làm chánh xứ Khiết Tâm, một giáo xứ lớn tọa lạc ở trung tâm thành phố Nha Trang xinh đẹp. Sau hơn một năm, ngài lại được điều về tham gia việc đào tạo cho hội dòng, đồng thời đi khắp Bắc, Trung, Nam để giúp huấn luyện hướng đạo, xây dựng đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể cho nhiều giáo xứ. Trong cha, mỗi nơi đi qua đều là kỷ niệm và là niềm hạnh phúc khó quên.
    Lời Chúa bằng tiếng Chăm
    Buổi nói chuyện của chúng tôi bị đứt quãng vì cha có một cuộc gọi đến. “Là giáo dân ở giáo xứ cũ gọi hỏi chuyện và nhờ hướng dẫn”, cha giải thích. Tuy đã không còn có cha đồng hành nhưng với nhiều Kitô hữu ở Đá Trắng, Phú Quý, Bình Quý, Nhị Hà, sự gắn kết với ngài vẫn còn nguyên vẹn. Ông Đàng Ninh, một giáo dân giáo xứ Đá Trắng tâm sự: “Cha An thân thiện lắm, nhất là với các tín hữu người Chăm như chúng tôi. Cha luôn cổ vũ mọi người giữ gìn những nét văn hóa của dân tộc mình để con cháu sau này biết về nguồn cội. Lúc cha chuyển đi, ai cũng buồn vì biết sẽ khó được gặp lại”. Trong suốt quãng thời gian hơn 7 năm phụ trách cộng đồng Công giáo người Chăm vùng Ninh Thuận, cha thường xuyên tổ chức những buổi họp mặt, nâng đỡ bà con cả về tinh thần và vật chất.

    Sách tin mừng và Sách lễ Rôma đã được biên dịch sang ngôn ngữ Chăm
    Một điều cha luôn thao thức là làm sao giữ lại vốn chữ viết mẹ đẻ cho đồng bào người Chăm. Cha trăn trở: “Người Chăm bây giờ hầu hết đều nói tiếng Việt. Trẻ con đi học tiếng Việt, giao tiếp bằng tiếng Việt, còn tiếng mẹ đẻ của họ thì chỉ sử dụng trong cộng đồng riêng. Thế nên, không chỉ tôi mà nhiều người khác đều tỏ ra lo ngại cho tương lai của ngôn ngữ Chăm, khi mà chính những người con của cộng đồng lại không thể bảo tồn được”.
    Có lẽ vì những trăn trở này mà từ khi còn phục vụ tại xứ cũ, cha đã bắt đầu học tiếng Chăm với ông Sử Văn Ngọc - một trí thức người Chăm, thành viên nghiên cứu của Trung tâm Chăm Phan Rang sau năm 1975. Mỗi ngày một chút, ròng rã hơn 10 năm nay, vị mục tử đã có thể chuyện trò cùng các con chiên Chăm của mình. “Đã lớn tuổi lại còn đi học tiếng mới, có những lúc bập bẹ nói sai rồi bị cười nên tôi cũng thấy ngại lắm, nhưng riết rồi thành quen, cứ kiên trì học cho tới giờ”, cha kể. Nhờ sự hỗ trợ của ông Ngọc trong việc chuyển ngữ một số bài thánh ca sang tiếng Chăm, cha đưa những khúc ca ấy vào thánh lễ hàng ngày. Không dừng lại ở đó, cha còn cùng với các cộng sự thực hiện việc biên dịch sách lễ Rôma, các sách Tin mừng Tân Ước, Lời Chúa cho mọi người sang chữ Chăm cổ - loại chữ viết hiện rất ít người biết và nay chỉ thấy trên các bia mộ của người Chăm.
    Chia tay chúng tôi, cha tâm sự về mong muốn được tiếp tục đi đến những vùng truyền giáo mới, đến những cộng đoàn xa xôi: “Cho dù sẽ phải bắt đầu tất cả từ điểm xuất phát nhưng tôi luôn yên tâm vì cứ đi theo tiếng Chúa gọi thì ắt đến được cuối đường. Vậy nên còn sức là còn đi, còn muốn được phục vụ cho anh em xung quanh để đến khi nằm xuống thì không còn tiếc nuối”.
    http://www.cgvdt.vn/
    MAI LAN
    Cao Huong
    Bài viết: 89
    Ngày tham gia: Chủ nhật Tháng 11 09, 2008 3:08 pm

    Chiasẽ Mụcvụ từ Paraguay:ĐÔI DÒNG CẢM NGHIỆM NGÀY ẤY VÀ BÂY GIỜ_Lm Anton TrầnXuânSang, SVD

    Chiasẽ Mụcvụ từ Paraguay:ĐÔI DÒNG CẢM NGHIỆM NGÀY ẤY VÀ BÂY GIỜ_Lm Anton TrầnXuânSang, SVD

    Gửi bàigửi bởi Pauldoright vào ngày Thứ 5 Tháng 5 14, 2015 5:16 am
    PARAGUAY – ĐÔI DÒNG CẢM NGHIỆM NGÀY ẤY VÀ BÂY GIỜ
    Ngày ấy và bây giờ
         Những tưởng năm 2015 sẽ đem đến nhiều may mắn của Năm Ất Mùi, nào ngờ những tháng đầu năm xảy ra nhiều chuyện không may.
         Trận động đất kinh hoàng vào những ngày cuối tháng 4 vừa qua đã để lại cảnh tượng tang thương cho quốc gia nghèo khổ Nepal khiến hơn 8 ngàn người thiệt mạng, hàng chục ngàn người bị thương hay mất tích và gần chục triệu người đang phải gánh chịu những hậu quả khôn lường của “hậu động đất” đang cần sự giúp đỡ khẩn cấp của toàn thế giới.
          Tháng 4 năm 2015 cũng là ngày đánh dấu 40 năm về trước, người Việt trong nước cũng như Hải ngoại có những suy nghĩ trái ngược nhau về biến cố 30 tháng 4. Ông Cựu Thủ Tướng Cộng sản Việt Nam Võ Văn Kiệt đã từng nói rằng ngày 30 tháng 4 là ngày có hàng tiệu người vui mừng nhưng cũng có hàng triệu người đau buồn. Người Cộng sản trong nước thì gọi ngày là ngày Giải Phóng hoàn toàn Việt Nam hay là ngày thống nhất đất nước, và được tố chức rầm rộ, tưng bừng cho sự kiện này. Trong khi đó thì người ở Hải ngoại gọi tháng 4 là “Tháng Tư Đen” và ngày 30 tháng 4 đối với họ là ngày Quốc Hận và họ cũng tố chức những cuộc biểu tình đánh dấu ngày mất nước.
         Là con của một người lính Cộng hòa được sinh ra tại Sài Gòn vào những năm khốc liệt nhất của cuộc chiến nên phần nào chúng tôi cũng hiểu chiến tranh là thế nào. Sau cái ngày gọi là “giải phóng” ấy thì “Bên Thắng Cuộc” đã đẩy toàn bộ gia đình chúng tôi từ Khu Gia Binh ở Quận 10, Sài Gòn  về vùng kinh tế mới vùng Tây Nguyên để lập nghiệp. Biết bao khó khăn, rình rập vì là gia đình của một người lính Cộng hòa.
         Thời bao cấp chắc ai cũng hiểu nếu từng sống ở Việt Nam vào thời kỳ đó. Là người nhỏ nhất trong gia đình nên chúng tôi được giao “cầm sổ gạo” đến “Cửa Hàng Mậu Dịch” để mua từng kí muối, xà-phòng cục hay từng lít xì dầu và nước mắm thúi theo nhân khẩu. Cũng may vào thời đó những chị phân phối trong cửa hàng mậu dịch trông thấy tôi bé tí, dễ thương nên thường cho thêm chút lương khô hay đậu phộng rang để lót bụng.
         Vậy mà 40 năm đã trôi qua. Những tưởng thời gian sẽ xóa nhòa những thù hận, chia cắt của những người có dòng máu Việt. Ấy mà những hố ngăn cách ấy ngày càng sâu hơn.
         Bên được gọi là thắng cuộc cứ chụp mũ mỗi khi ai đó muốn góp ý, muốn xây dựng một xã hội văn minh hơn, công bằng hơn thì bị gán ghép cho là ‘thế địch thù địch’, ‘diễn tiến hòa bình’ hay thậm chí bị ghép tội là chống phá chính quyền nhân dân… Những tội này dễ đi tù như chơi. Còn phía bên kia, có một số người quá khích lại dẫm cờ, đốt cờ và cũng không ngừng thóa mạ “bên thắng cuộc” theo kiểu ‘được làm vua, thua làm giặc’. Thử hỏi làm sao có thể hòa giải được khi mà bên nào cũng giành phần thắng về mình, không ngừng công kích, bôi nhọ, kết án lẫn nhau! Thử hỏi đến bao giờ người Việt Nam với bốn ngàn năm văn hiến có thể có cùng tiếng nói chung, cùng xích lại gần nhau khi xóa bỏ những hận thù để xây dựng một quốc gia phồn thịnh, giàu đẹp như các quốc gia tiến bộ khác?
         Là một nhà truyền giáo và từng đi dự nhiều hội nghị quốc tế về tôn giáo nhưng chính bản thân chúng tôi cảm thấy đau xót khi phải tự dối lòng mình. Khi các hội nghị yêu cầu các tham dự viên dùng quốc kỳ để biết quốc gia mình tham dự, chúng tôi đành phải dùng quốc kỳ Paraguay vì nếu dùng cờ đỏ sao vàng (dù được cộng đồng quốc tế công nhận, nhưng là cờ của Đảng Cộng Sản Việt Nam) thì sẽ bị cộng đồng Hải Ngoại ném đá cho là linh mục quốc doanh. Còn nếu dùng cờ vàng ba sọc đỏ thì khi vừa về đến phi trường Việt Nam sẽ lập tức bị “mời đi uống cà-phê” không biết khi nào về. Làm sao không đau lòng được khi mình là người Việt lại phải dùng cờ quốc gia khác dù mình là nhà truyền giáo tại Paraguay lâu năm. Lỗi này là do ai gây ra! Có thể mọi người sẽ cho chúng tôi là hèn nhát vì không có chính kiến nhưng mỗi người hãy tự đặt vào hoàn cảnh này thì sẽ hiểu nỗi đau của chúng tôi.
         Chúng tôi từng có dịp ghé thăm nhiều quốc gia trên thế giới và cũng biết được ở đó họ cũng từng xảy ra nội chiến hay được cai trị bởi những nhà độc tài nhưng mọi người ai nấy đều yêu mến quốc gia và sẵn sàng hòa giải với nhau để cùng nhau đưa đất nước đi lên. Theo chúng tôi cảm nghiệm là không có một chính quyền nào tốt 100% và cũng không có chế độ nào xấu 100%. Dù Cộng Hòa hay Dân Chủ, dù Tư Bản hay Cộng Sản thì chính quyền nào cũng có những tích cực và tiêu cực của nó như hai mặt của một đồng tiền. Điều quan trọng là phải thuận thiên và hợp lòng dân vì nếu không, không sớm thì chầy sẽ bị đào thải. Thiết nghĩ chuyện hòa giải hơi khó khăn về chuyện quốc kỳ, quốc ca, về đảng phái chính trị thì cùng nhau ngồi lại xem phương thế nào tốt nhất để có thể vượt qua những bế tắc mà 40 năm qua chúng ta đã có. Không thể có chuyện hòa giải nếu bên nào cũng tố cáo nhau, cũng giành phần thắng về mình thì đến bao giờ chúng ta mới có một đất nước thống nhất thật sự. Những người ở Hải ngoại sẽ thật sự là “khúc ruột ngàn dặm” nếu những người cầm quyền trong nước thật sự biết lắng nghe những ý kiến đóng góp chân tình của họ.
         Trong khi ngày 30 tháng 4 ở Việt Nam có hàng triệu người vui lẫn triệu người buồn thì bên Paraguay họ mừng ngày Nhà Giáo. Bên này họ không mấy kiểu cách như ở Việt Nam mình là phải mang quà biếu các thầy cô để lấy lòng, nhưng họ có một nghĩa cử tôn vinh các nhà giáo rất đặc biệt và chỉ riêng các giáo viên có được một ngày nghỉ ngơi. Chuyện chạy điểm hay lấy lòng giáo viên nếu bị báo chí phát giác thì bị tù ngay. Tưởng nghĩ một quốc gia nhỏ bé và khá lạc hậu so với Viêt Nam mình nhưng biết tôn trọng luật pháp và biết lấy dân làm gốc thì tại sao Việt Nam mình không thể làm được thật là chua xót.              

    Tri ân ngày Hiền Mẫu
         Tháng Năm, Thánh kính Đức Mẹ Maria, Người Mẹ của tất cả những người con và cả của những người Mẹ. Bởi thế, tháng này cũng là Tháng của Những Người Mẹ.
         Viết về Mẹ không có bút nào tả xiết về công ơn trời bể của Mẹ, và nếu hiểu được như thế thì những ai đang còn Mẹ, hãy biết trân trọng và yêu thương Mẹ mình. Đừng để đến ngày Mẹ nằm xuống rồi lo ma chay thật hoàng tráng và khóc lóc bù loa để thiên hạ nhìn thấy nhưng thật sự trong lòng chẳng có chút hiếu thảo nào.
         Trong tuần vừa qua chúng tôi chúng tôi chứng kiến tận mắt giờ lâm chung của hai cụ bà ngoài 80 tuổi, một là người Việt Nam đã đến Paraguay cách đây 40 nhưng không có con cái và được gia đình người cháu cưu mang lúc tuổi già. Vì gia đình người cháu của cụ này do công việc làm ăn nên không thể chăm sóc cụ được nên có nhờ chúng tôi liên hệ với Nhà Dưỡng Lão và cụ đã ở đó từ tháng 12 năm 2014. Quả thực cả cụ và gia đình người cháu đều không muốn như thế nhưng vì hoàn cảnh nên đành chấp nhận. Hàng tuần chúng tôi thăm viếng bà để khích lệ tinh thần và trao Mình Thánh Chúa cho bà cụ nhưng bà không cảm thấy hạnh phúc khi phải sống ở một nơi xa lạ. Giờ của bà đã đến vào lúc rạng sáng thứ hai ngày 4 tháng 5 vừa qua bà đã lặng lẽ ra đi và chúng tôi là người đầu tiên được Nhà Dưỡng Lão thông báo tin cụ mất. Hiện diện bên cụ trong giây phút cuối đời không có người thân mà chỉ duy nhất chúng tôi là người đồng hương cảm thấy thật xót xa dù sau đó các cháu của cụ đến để đưa về nơi mà bà đã từng sống để mai táng cho bà.
         Người thứ hai là một người mẹ người Paraguay khá đạo đức và gia đình khá giả thuộc giáo xứ chúng tôi phụ trách. Bà vừa mới sinh nhật 80 tuổi và 60 thành hôn do chính chúng tôi cử hành cho vợ chồng bà. Bà có 5 người con đều trưởng thành trong đó có đến 3 bác sĩ và 4 đứa cháu nội, ngoại cũng làm bác sĩ ở các bệnh viện lớn ở Paraguay. Vậy mà bà đã ra đi trong vòng tay của những đứa con bác sỹ của mình dù không hề thiếu một phương thuốc nào. Đau nhất là chính người con bác sĩ của bà vừa rưng rưng nước mắt, vừa khai tử cho mẹ dù bà chỉ bị bệnh nhẹ. Đứng bên linh cửu của bà khi bà vừa hấp hối, vì chỉ hai ngày trước bà xin chúng tôi xức dầu và trao Mình Thánh Chúa mà nghĩ đến người Mẹ của mình lúc lâm chung không có mình bên cạnh tự nhiên nước mắt cứ trào ra. Thì ra mình vẫn còn nhớ đến Mẹ dù Mẹ đã đi xa gần 3 năm nay.
         Má ơi, ngày mai là Ngày Hiền Mẫu, ngày mà những người con tưởng nhớ đến mẹ mình nhưng không chỉ có ngày Chúa Nhật Tuần Thứ II của tháng Năm nhưng chúng ta phải biết nhớ đến Mẹ mình trong suốt cuộc đời vì chính họ đã cho chúng ta sự sống và hi sinh tất cả vì chúng ta. Xin chúc mừng tất cả những người mẹ đang còn sống hay đã qua đời. Xin tha thứ cho chúng con vì đôi lúc chúng con bất hiếu, đối xử tệ bạc với các mẹ. Xin Chúa và Mẹ Maria luôn đồng hành và ban ơn cho các mẹ để các mẹ luôn là thiên thần hộ mệnh của chúng con trong cuộc đời.
         Paraguay chuẩn bị tiếp đón Đức Thánh Cha Phan-xi-cô trong chuyến thăm mục vụ vào trung tuần tháng Bảy. Từ trẻ đến già ai nấy đều nô nức ghi danh để phục vụ cho chuyến viếng thăm của vị Đại Diện Chúa Ki-tô nơi trần gian. Ước mong ngày nào đó chính quyền Việt Nam chính thức ngỏ lời mời Đức Thánh Cha một lần đến quốc gia ngàn năm văn hiến này để Ngài thấy sức sống mãnh liệt của những Con Cháu các Anh Hùng Tử Đạo Việt Nam và để người dân Việt Nam một lần được hãnh diện sánh vai cùng thế giới để biết Việt Nam có được một sự tự do thật sự.
    Paraguay, 9 tháng 5 năm 2015
    Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD.     


    HĐ CGNL

    FACEBOOK

    ARGENTINA : TỪ BỤI ĐỜI TRỞ THÀNH LINH MỤC TRUYỀN GIÁO -Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD


    Gửi bàigửi bởi Pauldoright vào ngày Chủ nhật Tháng 12 15, 2013 2:53 pm
    Trong khi ngồi chuẩn bị viết một vài chia sẻ cho người đàn em, người học trò vừa mới chịu chức linh mục tại xứ sở Tango, Argentina, chúng tôi chợt nhớ đến những vị Thánh mà mình ngưỡng mộ từ lâu về cuộc đổi đời mà từ khi còn bé chúng tôi được các linh mục kể lại, và sau khi vào Dòng chúng tôi được đọc lại cuộc sống của các ngài qua cuốn “Hạnh Các Thánh”, đó là Thánh Augustino, một thanh niên thông minh, nhanh nhẹn nhưng đã nhiều phen làm người mẹ đau buồn vì lạc lối, thánh Phan-xi-cô Át-xi-di, đấng sáng lập Dòng Anh Em Hèn Mọn và Thánh I-nha-xi-ô,vị sáng lập Dòng Tên. Các vị Thánh này đã từ bỏ tất cả những vinh hoa, lợi lộc trần thế để theo đuổi một điều mà người đời ngày nay cho là  điên khùng, viễn vông nhưng đó lại là điểm đến của những người theo Chúa.
    Chúng tôi cũng chợt nhớ đến vị sáng lập các anh chị em tiểu muội và tiểu đệ- Charles de Foucauld, có một cuộc đổi đời ngoạn mục và được nâng lên hàng chân phước vào năm 2005. Khi đọc lại tiểu sử của vị chân phước người Pháp này khiến chúng tôi ngưỡng mộ vô cùng vì sự thay đổi 360 độ của ngài dù rất tài ba nhưng từng là một người có tai tiếng xấu. Rồi đến khi ngài say mê kể chuyện về những chiến tích của ngài khi ngài còn tại ngũ cho gia đình người chị nghe thì đứa cháu gái bé nhỏ của ngài đã hỏi ngài một câu khiến ngài suy nghĩ : “Cậu ơi, những việc làm của cậu thật hiển hách, nhưng cậu hãy tự hỏi, cậu đã làm được gì cho Chúa chưa?”. Cũng chính câu chất vấn của đứa cháu gái bé bỏng này đã thức tỉnh và làm cho Foucauld đổi đời.
    Rồi người anh em linh mục thuộc Tu Hội Vinh Sơn học trên chúng tôi vài lớp là tu sĩ Augustino Nguyễn Viết Chung, hiện đang làm việc truyền giáo tại Kontum, từng là một Phật tử với bằng cấp chuyên môn là bác sĩ da liễu, đã quyết chí vào đạo Công giáo và ước mong trở thành linh mục khi tuổi đời đã lớn vì đã thấy được những tấm gương sáng của Đức Cha Jean Cassaigne và một Nữ tu thuộc Tu Hội Bác Ái Vinh Sơn. Chính những gương sáng này đã làm cho bác sĩ Chung từ bỏ tất cả để trở thành một linh mục Công giáo và hết lòng phục vụ những người nghèo khổ và phong cùi bằng chính nghề bác sĩ linh mục của mình.
    Và người em vừa lãnh nhận tác vụ linh mục hôm thứ Bảy ngày 14 tháng 12 vừa qua cũng đã có một cuộc đổi đời ngoạn mục khi trước đây từng là một trẻ bụi đời với biệt danh “Đại Ca Đen” đã từng làm cho người mẹ thân yêu của em khóc đứng khóc ngồi và giáo xứ, xóm làng nơi em từng sống ở khu Chợ Mới nhiều phen khiếp vía, vừa trở thành linh mục truyền giáo. Đức Cố Hồng Y Phan-xi-cô Xa-vi-ê Nguyễn Văn Thuận đã từng chia sẻ trong dịp chuẩn bị bài giảng tĩnh tâm cho Giáo Triều Rô-ma rằng Thiên Chúa biết viết thẳng trên những đường cong. Đúng, Thiên Chúa có cách của Ngài để làm những gì mà con người không thể ngờ được.
    Khi gia đình em thông báo ngày em chịu chức linh mục tại Argentina, nhiều người từng quen biết em không thể tin được và tự hỏi tại sao một con người từng hư hỏng như thế nay lại có thể trở thành một linh mục truyền giáo được!
    Người em mà chúng tôi đang nói đây có một cái tên rất dài là Mi-ca-e Nguyễn Hoàng Thanh Tuyên vừa gia nhập hàng giáo sĩ với bài sai truyền giáo đầu tiên là làm việc với những người thổ dân Mapuche ở Argentina, giáp với biên giới Chile. Cái tên dài lòng thòng này không một người dân Argentina hay Nam Mỹ nào đọc đúng được, vì thế họ gọi tên thánh là Miguel hay tên Việt là “Tu-yen” vì người nước ngoài quen đọc đa âm tiết.
    Ngay từ những năm cuối cấp II, Tuyên từng là một đứa trẻ nghịch ngợm, quậy phá nên chúng bạn cùng lớp đã phong cho chức đại ca và vì da ngăm đen nên gọi là “Đại Ca Đen”. Đại Ca Đen ngay từ lúc 15 tuổi đã biết hút thuốc, uống rượu và phá làng, phá xóm khiến những người láng giềng bực mình và thường gièm pha. Dù sống trong một gia đình Công giáo và có người Dì ruột là một Nữ tu thuộc Dòng Khiết Tâm Đức Mẹ Bình Cang, “Đại Ca Đen” đã không thèm học giáo lý, bỏ lễ thường xuyên và vào một ngày lễ Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời 15/8 “Đại Ca Đen” này đã say bí tỉ và ngủ trên đường không biết trời trăng mây đất gì nữa khiến nhiều người đi lễ bắt gặp và gọi gia đình đưa về. Người mẹ đã bao phen khốn khổ vì đứa con ngỗ nghịch này. Chưa hết, cậu đã từng nhiều lần bỏ nhà ra đi khiến người mẹ hiền phải long đong, vất vả kiếm tìm khắp nơi để mong gặp lại đứa con thân yêu của mình dù biết nó hư hỏng. Dù trẻ tuổi nhưng “Đại Ca Đen” này hầu như tứ đổ tường đều kinh qua. Nghe bạn bè xấu xúi dục và chọc giận máu anh hùng khi bọn chúng nói rằng nếu “Đại Ca Đen”  mà dám bắt làm thịt con gà trống đá của ông ngoại để làm mồi nhậu thì bọn chúng sẽ tôn làm đại ca vĩnh viễn, “Đại Ca Đen” đã không chần chừ và chỗm ngay con gà gà quí của người Ông khiến ông ngoại ngày ấy tức tối vô cùng. Một người bác họ ngày ấy giúp Giáo Xứ Chợ Mới, nay đang là Giáo Sư Đại Chủng Viện Sao Biển và là linh mục Chính Xứ Giáo xứ Ba Làng, Nha Trang đã từng giúp đỡ, khuyên răn người cháu mình để mong cháu thay đổi nên người nhưng dường như tính nào tật nấy khiến người bác cũng buồn lòng. Không có tình thương nào như tình thương của người mẹ dù hàng xóm, và ngay cả gia đình gièm pha, dị nghị, nhưng người mẹ này đã bỏ ngoài tai tất cả và ngày đêm cầu nguyện như Thánh nữ Mô-ni-ca ngày xưa với đứa con ngỗ nghịch Augustino và thường chạy đến nhờ các Nữ tu Dòng Kín Nha Trang cầu nguyện để chỉ mong đứa con trai của mình có một ngày thay đổi.
    Và ngày thay đổi đó đã đến khi lần  cuối cùng “Đại Ca Đen” bỏ nhà đi bụi đời hơn một tháng dài lang thang trên đường phố Sài Gòn tìm việc làm và hàng đêm cứ vật vờ trong những cơn say. Người anh họ và em gái khi tìm được thuyết phục trở về, và trong một đêm vào năm 1999, “Đại Ca Đen” vắt tay suy nghĩ về những việc mình đã làm, cậu trẻ nghịch ngợm này đã cầu nguyện với Chúa rằng nếu kỳ thi vào đại học lần này mà đậu thì cậu sẽ nhất quyết đi tu. Cậu đã thổ lộ điều này với người mẹ và khi nghe tin này người mẹ đã khóc vì vui sướng.
    Chúa đã nhậm lời và kỳ thi năm ấy, “Đại Ca Đen” đã trúng tuyển đại học ngoại ngữ tại Sài Gòn, một trong những tiêu chuẩn để gia nhập Đệ Tử Viện Dòng truyền giáo Ngôi Lời. Tuy nhiên, cuộc sống tu trì không mấy dễ dàng với một người từng thích thong dong, bay nhảy và nói năng bặm trợn. Trong thời gian đầu đối với “Đại Ca Đen” ngày nào không mấy dễ dàng vì phải đi vào khuôn phép. Vị hữu trách ngày ấy hiểu được hoàn cảnh của người đệ tử dở chứng này nên có những cách cư xử mềm dẻo hơn nhưng không vì thế mà quên sửa dạy những thói hư tật xấu. Với tư chất thông minh, thích ứng mau lẹ với hoàn cảnh và có máu văn nghệ, “Đại Ca Đen” đã dần chinh phục những tình cảm của các bạn đồng môn và các nhà huấn luyện, và lột xác nhanh chóng.
    Rồi sau khi hoàn tất đại học, cậu ta vào Tập viện tại Nha Trang. Trong phần nhận xét trước khi cho khấn lần đầu, vị Tập Sư đã viết rằng : “Trước khi em này đi tu, em có một quá khứ không mấy tốt đẹp là quậy phá, nhật nhẹt, hút xách…”. Lời nhận xét ấy không sai tý nào nhưng cuối cùng là em đã thay đổi. Đây mới là một trang sử mới trong cuộc đời của em.
    Sau khi khấn Dòng tại Nha Trang với bao lời chúc mừng và người vui nhất là người mẹ khi thấy con mình trong chiếc áo chùm thâm. “Đại Ca Đen”  lúc này là thầy Tuyên được gởi vào Sài Gòn học Triết tại Học Viện Đa Minh và Nhà Dòng đã giao cho chúng tôi phụ trách cùng với 11 thầy khác thuộc nhiều lớp khác nhau. Tất cả đều nhận xét rằng thầy Tuyên là người sống có tình, luôn chu toàn những bổn phận của một thành viên trong cộng đoàn và có một tư chất thông minh.
       Sau những năm học Triết, thầy được gởi đi thực tập truyền giáo tại Argentina, Nam Mỹ. Lúc này chúng tôi cũng đã ở Paraguay, quốc gia láng giềng của Argentina như một nhà truyền giáo. Thỉnh thoảng chúng tôi có dịp tiếp xúc với nhau qua email, điện thoại và nếu có ai qua lại Argentina thì chúng tôi có tý quà gởi cho người đàn em mình.
    Rồi chúng tôi ược bổ nhiệm làm việc trong Ban Đào Tạo Tỉnh Dòng ở Paraguay nên chúng tôi được tiếp xúc nhiều với các nhà Đào Tạo của thầy Tuyên bên Argentina nên biết thầy quyết định ở lại Argentina để học thần học. Những nhà Đào Tạo và ngay cả cha Giám Tỉnh người Argentina cũng phải khâm phục tư chất thông minh của nhà truyền giáo trẻ Việt Nam này vì tiếng Tây Ban Nha không mấy dễ học, nhưng chỉ có một điều phàn nàn là “thầy Tu-yen” mập quá vì ăn thịt nướng và uống rượu vang nhiều!
    Cuối năm ngoái 2012, trong chuyến về Việt Nam thọ tang người mẹ yêu dấu của mình, chúng tôi có dịp ghé thăm gia đình của “Đại Ca Đen” gần nhà thờ Chợ Mới để báo tin cho gia đình vui về ngày lãnh nhận chức Phó tế vào tháng 12. Người mẹ của “Đại Ca Đen” đã vui mừng khôn xiết và nói với chúng tôi rằng vậy mà nó không báo gì cho gia đình biết. Bà còn đưa chúng tôi qua nhà ông ngoại gần đó để chào thăm và nói thêm thông tin về người cháu ngoại đã từng trộm con gà đá của Ông. Tuy tuổi đã cao, sức đã yếu vì đã ngoài 80, nhưng khi nghe tin như thế ông như muốn nhảy lên vì sung sướng và chúng tôi nói với ông hãy cố chờ người cháu ngỗ nghịch  ngày nào của ông trở về với tư cách là một linh mục để giài tội cho ông và để hai ông cháu cùng tha lỗi cho nhau, ông chỉ cười và nói chỉ biết phó thác cho Chúa. Tuy nhiên Chúa đã gọi ông về cách đây vài tháng và ước nguyện được gặp đứa cháu bụi đời nay trở thành linh mục truyền giáo vẫn chưa thực hiện được.
    Và ngày vui đã đến khi lần đầu tiên trong lịch sử đât nước Argentina, Đức Tổng Giám Mục José María Arancedo của Tổng Giáo Phận Santa Fe, kiêm Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Argentina vào lúc 20 giờ Thứ Bảy ngày 14 tháng 12 năm 2013 vừa qua đã đặt tay truyền chức linh mục cho Tu Sĩ Mi-ca-e Nguyễn Hoàng Thanh Tuyên, người Việt Nam thuộc Dòng truyền giáo Ngôi Lời. Thật là hãnh diện vì Giáo Hội có thêm một tân linh mục trong Mùa Vọng và càng hãnh diện hơn khi tân linh mục đó là người Việt Nam chịu chức ở Argentina.
    Người mẹ thân yêu cũng muốn tham dự ngày Đại Hỉ của con nhưng vì lý do sức khỏe nên không đến được. Buổi lễ thật trang trọng và sốt sắng với sự hiện diện của các nhà truyền giáo cùng Dòng thuộc nhiều quốc gia đang làm việc tại Argentina. Chúng tôi cũng bay từ Paraguay qua để hiệp thông và cầu nguyện em với tư cách vừa là người đồng hương, vừa là người đồng hành trong những ngày đầu của tân linh mục. Cũng có một anh em linh mục và hai tu sĩ trẻ Việt Nam cùng Dòng có bài sai ở Argentina đến dự lễ. Một đôi vợ chồng người Việt Nam từng ở Argentina gần 30 năm qua mà chúng tôi quen biết cũng đến tham dự và được giao cho phần dâng áo lễ. Một người Việt nữa vừa mới đến nhân chuyến du lịch cũng được mời tham dự nên tân chức cũng bớt phần tủi thân. Kể ra nơi đất khách quê người cũng thú vị và người dân ở đây họ cũng tận tình lo lắng cho thánh lễ.
    Trong bài giảng lễ khoảng 10 phút, Đức Giám Mục chủ phong đã khích lệ tân chức rất chân tình của một hiền phụ, ngài nói với tân chức khi trở nên linh mục thì không chỉ là linh mục cho người Việt Nam, cho Dòng Truyền Giáo Ngôi Lời mà là cho cả Giáo Hội của Chúa Kitô. Bởi thế linh mục phải là người phục vụ quên mình và sống chết vì đàn chiên. Linh mục mà không biết chiên là một linh mục thiếu trách nhiệm.
    Trong phần tri ân bằng tiếng Tây Ban Nha, tân linh mục trước hết dâng lời tạ ơn Chúa đã luôn gìn giữ, che chở và biến đổi từ một người bụi đời trở thành linh mục truyền giáo. Tân linh mục đã không quên nhắc đến công ơn trời bể của người mẹ hiền đã hết nước mắt vì con. Tân linh mục cũng không quên tri ân những người thân yêu trong gia đình, họ hàng bằng nhiều cách đã nâng đỡ, tha thứ những lầm lỗi trong quá khứ và luôn giúp lời cầu nguyện. Rồi những anh em trong Dòng ở Việt Nam và Argentina đã luôn dìu dắt và tạo mọi điều kiện thuận lợi trong những năm tháng tu học ở Việt Nam và ở Argentina. Tân linh mục cũng dâng lời cảm ơn đến vị Giám mục chủ phong qua bí tích truyền chức, đã biến đổi tân chức từ một người thấp hèn với biết bao tội lỗi trở thành linh mục của Chúa Kitô. Và cuối cùng là cảm ơn người dân Argentina đã đón nhận và cưu mang tân chức trong những năm qua. Chúng tôi, những người Việt Nam hiện diện trong thánh lễ, được Cha Giám Tỉnh mời lên dâng một lời nguyện bằng tiếng Việt cho tân chức, chúng tôi đã cùng nhau đọc một kinh Kính Mừng và Sáng Danh bằng tiếng Việt để xin Mẹ Maria che chở tân chức. Một tràng pháo tay vang lên rộn rã theo phong cách của vũ điệu Tango.  
    “Đối với Thiên Chúa, không gì là không thể làm được” (Xc, Lc 1,37tt). Thiên Chúa biết viết thẳng trên những đường cong và Thiên Chúa đã thực hiện điều đó nơi con người của tân linh mục Mi-ca-e Tuyên qua lời cầu nguyện liên lỉ của người mẹ và những người thân, trong đó có các Nữ Tu Dòng Kín Nha Trang. Xin Chúa tiếp tục ban ơn và đồnh hành tân linh mục để trong cuộc đời truyền giáo sắp tới, người anh em chúng con biết đem lại nhiều linh hồn cho Chúa. Xin chúc mừng Tuyên, người anh em cùng Dòng luôn biết giữ ngọn lửa truyền giáo cháy sáng để thắp ngọn lửa ấy lên nơi mà em chuẩn bị thi hành sứ vụ với người thổ dân. Trước đây đời em tưởng như bỏ đi nhưng giờ đây em đã là linh mục của Chúa, hãy làm hết sức mình có thể, để mẹ em và những người thân yêu của em hãnh diện về em để mỗi khi xướng kinh Magnificat trong giờ Kinh Chiều mỗi ngày thì mọi người mạnh dạn tuyên xưng : “Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao những kẻ khiêm nhường” (Xc. Lc 1, 46-55). Muchas felicitaciones y que Dios te bendiga.


    Argentina, ngày 15 tháng 12 năm 2013
    Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD   
      


    P/S : Đường  link về một số hình ảnh tfhêm:
    http://s1281.photobucket.com/user/Vu_Va ... t=3&page=1

    HĐ CNLGIUSE
    TẬP TIN ĐÍNH KÈM
     Argentina-buidoihanhlinhmuc.doc
    ARGENTINA : TỪ BỤI ĐỜI TRỞ THÀNH LINH MỤC TRUYỀN GIÁO
    (667.5 ) Đã tải về 254 lần.
    NEVER TOO OLD TO LEARN
    Hình đại diện của thành viên
    Pauldoright
     
    Bài viết: 1485
    Ngày tham gia: Thứ 3 Tháng 7 15, 2008 11:52 am
    Đến từ: XHCN

    Re: ARGENTINA : TỪ BỤI ĐỜI TRỞ THÀNH LINH MỤC TRUYỀN GIÁO -Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD

    Gửi bàigửi bởi Quangnam vào ngày Thứ 2 Tháng 12 16, 2013 7:46 pm

    Cám ơn Cha Anton Sang đã thông tin .
    Chúc Mừng Cha Micae Tú - Yên
    Chúc Mừng Dòng Ngôi lời

    Nguyện xin Chúa ban nhiều ân phúc để Cha chu toàn trách vụ
    của người Thợ gặt Nhiệt Tình và Kiên Nhẫn
    trên cánh đồng truyền giáo nơi xứ lạ - quê người

    Kính chúc mừng

    Antoine Đỗ văn Binh -  USA

    CHIA SẼ MỤC VỤ TỪ PARAGUAY: LỄ TẠ ƠN_CHÚT NHÌN LẠI NÉT VĂN HÓA CỦA NGƯỜI PARAGUAY

    CHIA SẼ MỤC VỤ TỪ PARAGUAY: LỄ TẠ ƠN_CHÚT NHÌN LẠI NÉT VĂN HÓA CỦA NGƯỜI PARAGUAY

    Gửi bàigửi bởi Pauldoright vào ngày Thứ 5 Tháng 11 28, 2013 4:16 pm
    PARAGUAY : ACCION DE GRACIAS – THANKSGIVING (LỄ TẠ ƠN)  
    - CHÚT NHÌN LẠI NÉT VĂN HÓA CỦA NGƯỜI PARAGUAY -
         Cách đây 3 năm, cũng trong dịp Thanksgiving, chúng tôi có chia sẻ một số phong tục tập  quán của người Nam Mỹ nói chúng và người dân Paraguay nơi chúng tôi đang sống nói riêng. Hôm nay chúng tôi cũng muốn chia sẻ thêm một số nét văn hóa đặc trưng của người dân nơi mình đang sống và làm việc như là một lời tri ân nhân ngày Lễ Tạ Ơn mà người Nam Mỹ gọi là “Acción de Gracias”.
         Trước đây người ta thường nói những người thực dân đem văn minh cho các dân tộc mê muội, hồng hoang. Tuy nhiên cách giải thích đó ngày nay không còn hợp thời nữa vì nhiều nhà khoa học ngày nay cho rằng chưa có một quốc gia, một chủng tộc nào dám tự cho mình là văn minh hơn dân tộc khác bởi vì văn hóa và văn minh không chỉ hệ tại ở bằng cấp cao hay có một nền công nghệ hiện đại nhưng còn giúp cho con người biết sống vui, sống khỏe và hạnh phúc.
         Chúng tôi rất thích bộ phim hài hước của Nam Phi và Botswana thực hiện cách đây trên 20 năm với tựa đề “Đến Thượng Đế Cũng Phải Cười – The Gods Must Be Crazy” do anh chàng diễn viên ốm nhách N!xau thủ vai. Trong bộ phim hài đầy tính nhân văn ấy chúng tôi mới nhận ra một điều rằng chưa chắc thế giới văn minh chúng ta đang sống thực sự hạnh phúc hơn những người thổ dân Sho trong hoang mạc Kalahari. Nói như thế không có nghĩa là chúng tôi lên án nền văn minh hiện đại hay ủng hộ nền văn minh thời hồng hoang nhưng là dịp để nhận ra giá trị đích thực của mỗi nền văn hóa, văn minh mà các dân tộc đang sống.
    Trở lại dịp Lễ Tạ Ơn. Có lễ mỗi dân tộc, mỗi quốc gia, vùng miền có cách tạ ơn khác nhau. Dân Bắc Mỹ như Hoa Kỳ và Canada có ngày Thanksgiving vào thứ Năm tuần thứ 4 của tháng 11 để tạ ơn đất trời đã ban cho hoa màu tươi tốt và các ơn lành trong cuộc sống. Người Phật giáo ở các quốc gia châu Á có ngày Vu Lan báo hiếu vào rằm tháng Bảy, người Công giáo có tháng 11 để nhớ đến các linh hồn đã khuất và còn dành ra 3 ngày Tết Âm Lịch để tri ân Thiên Chúa và kính nhớ ông bà tổ tiên. Người dân Nam Mỹ nói riêng và người Paraguay nói chung họ không có những ngày đặc biệt như dân Bắc Mỹ hay các nước ở châu Á nhưng do tương tác văn hóa, họ cũng có những cách thế riêng để nói lên lòng biết ơn của mình.
    Trong những tháng ngày làm việc ở Paraguay, chúng tôi quan sát và nhận ra rằng dù người dân vùng Nam Mỹ có số phầm trăm Công giáo chiếm đến 90%  và rất ít thực hành tôn giáo, nhưng mỗi khi họ tham dự thánh lễ hay các nghi thức tôn giáo là họ thường ghi ý lễ tạ ơn như tạ ơn Chúa và Đức Mẹ, tạ ơn ông thánh này bà thánh nọ… Ít ra là từ trong sâu thẳm họ vẫn biết ơn dù ngôn ngữ Guarani của họ không hề xuất hiện từ cảm ơn nhưng thay vào đó là bằng cách nói “Xin Thượng Đế trả công – Aguyje”. Nói đến đây chúng tôi mới nhớ là cách đây lâu lắm rồi chúng tôi có học ngôn ngữ dấu hiệu, hay ngôn ngữ không lời của một số bộ tộc khi họ muốn trả lời đồng ý thì họ lắc đầu và không đồng ý thì họ gật đầu. Lúc đầu mình tưởng là dân này bị khùng vì theo ngôn ngữ không lời thông thường thì khi chúng ta muốn diễn tả “say yes” thì ta gật đầu và “say no” thì ta lắc đầu. Hay người Âu châu khi họ muốn chào nhau thì họ bắt tay trước và gập mình sau nhưng người Á châu, nhất là người Nhật thì họ lại gập mình chào trước rồi sau đó mới bắt tay. Do đó nếu chúng ta chưa hiểu biết gì mà vội vàng kết luận thì thật là đáng tội.
    Càng ở Paraguay chúng tôi lại càng quí mến đất nước này dù họ chẳng cho tôi điều gì ngoài sự thân thiện, đơn sơ, quảng đại, rất độc lập chủ quyền và dân chủ. Một quốc gia chỉ vỏn vẹn chưa đến 7 triệu dân và nằm lọt thỏm giữa hai cường quốc lớn vùng Nam Mỹ là Brazil và Argentina nhưng không vì thế mà lép vế trước những anh nước láng giềng hùng mạnh. Dù Paraguay đã từng thua trận trong cuộc chiến không cân sức giữa ba quốc gia liên minh giáp biên giới là Brazil, Argentina và Uruguay và thiệt hại về nhân mạng cũng như lãnh thổ nhưng dân tộc nhỏ bé này lại là một dân tộc không dừng bước và nhục chí. Sau chiến tranh, họ đã cam đảm đứng lên bằng chính đôi chân của mình khi sau trận chiến đẫm máu đó họ còn rất ít đàn ông để duy trì nòi giống nên một người đàn ông có thể có đến 7, 8 người phụ nữ. Cũng từ đó ở đất nước nhỏ bé này người đàn ông rất hãnh diện khi mình có rất nhiều vợ dù là quốc gia Công giáo và não trạng đó vẫn còn ảnh hưởng đến ngày nay nên việc mục vụ gia đình gặp rất nhiều khó khăn.
    Nói đến dân chủ thì chúng tôi phải nhìn nhận rằng Paraguay là một quốc gia có nền dân chủ rất cao đứng hàng Top Ten thế giới dù tính theo GDP thì Paraguay vẫn còn là một nước nghèo. Ở đây người dân có thể chỉ trích tổng thống hay các nhà chức trách cách công khai mà không hề sợ bị bắt hay trả thù. Và nếu những nhà lãnh đạo vô trách nhiệm hay làm sai thì người dân có thể luận tội hay lật đổ ngay tức khắc. Một quốc gia tuy nhỏ bé nhưng tam quyền phân lập nên quyền con người được bảo vệ tuyệt đối và ai sai thì trị đến nơi đến chốn.
    Một điểm nữa mà chúng tôi cảm thấy yêu mến nền dân chủ của quốc gia này là một khi mình được công nhận quyền cư trú hợp pháp dù là người nước ngoài thì không còn phải sợ sệt hay lo lắng chuyện gì vì đã có pháp luật bảo hộ. Chúng tôi là những nhà truyền giáo nước ngoài, và khi vị bề trên hợp hiến của chúng tôi cũng là người nước ngoài bổ nhiệm chúng tôi đến một nơi nào đó phục vụ, chỉ cần thông báo cho vị giám mục sở tại ở đó biết mà không cần thông qua chính quyền vì đây là chuyện nội bộ của giáo quyền. Nhiều năm trời ở đây chúng tôi chưa bao giờ bị rắc rối về giấy tờ hay cản trở về mục vụ nếu chúng tôi không làm gì sai trái.
    Trong tháng 10 vừa qua chúng tôi được chứng kiến một sự việc mà đôi khi mình suy nghĩ không biết bao giờ nước Việt Nam thân yêu của mình mới có được như thế dù Việt Nam mới được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền của Liên Hiệp Quốc. Số là anh Nick Vujivic- 31 tuổi, một diễn giả khuyết tật nổi tiếng người Úc gốc Serbia có chuyến viếng thăm Paraguay. Anh có đến Tòa Nhà Quốc Hội Paraguay để chào thăm các Thượng Nghị Sĩ. Trước khi ngỏ lời với các nhân vật cao cấp trong Quốc Hội, anh đã mời mọi người quì gối cầu nguyện và phần đông các Thượng Nghị Sĩ cả Công giáo lẫn Tin Lành đã cùng quì gối cầu nguyện với nhà diễn thuyết người Tin Lành này. Chính anh Nick này đã từng thăm Việt Nam và nói chuyện ở cả hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn, nhưng khi chúng tôi có xem lại băng Video trên Youtube về bài nói chuyện của anh thì hình như nhân viên thông dịch người Việt đã cố tình quên hay không dịch những từ ngữ khi anh nói về Chúa của anh.
    Paraguay cũng là một quốc gia tham nhũng của Nam Mỹ nhưng những năm gần đây mọi chuyện đang thay đổi. Quốc Hội đang bạch hóa tất cả những ai dính líu đến tham nhũng và ra trát bắt ngay những ai có dính dáng đến chuyện này. Chuyện con ông cháu cha chúng tôi cũng được thấy tại đây và khi người dân phát hiện ra thì họ đã biểu tình và dù người đó là ai cũng bị pháp luật trừng trị. Hầu như ngày nào đọc tin tức, báo chí và xem Tivi chúng tôi cũng được nghe và thấy xử lý những vụ tham nhũng của những ông lớn. Thế kỷ XXI này người ta không còn sống trong sợ sệt nữa vì mọi sự rõ như ban ngày thì làm sao có thể lấy tay che được mặt trời. Hai giáo dân thuộc hai xứ mà chúng tôi từng phục vụ vừa mới đắc cử vào vị trí rất cao trong chính quyền mới, một người làm Nghị Sĩ Quốc Hội còn người kia làm Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia và thỉnh thoảng chúng tôi có gặp nhau để trao đổi những chuyện xưa nhưng tuyệt nhiên chúng tôi không dám nhờ đỡ hay xin xỏ chuyện gì để khỏi làm khó những những giáo dân của mình khi thi hành nhiệm vụ nhưng chỉ khuyến khích họ chú tâm làm tốt công việc của họ cho những thiện ích chung.
    Trong tháng 11 này Paraguay cũng có một sự kiện lớn mang tính tôn giáo là họ kỷ niệm 25 năm ngày Chân Phước Giáo Hoàng Gioan Phaolô II thăm Paraguay và phong thánh cho vị tử đạo Dòng Tên người Paraguay là thánh Roque González de Santacruz. Đây là vinh dự lớn cho người Pargauay dù nếu so với người Công giáo Việt Nam với 117 vị Thánh Tử Đạo nhưng chưa một lần được Đức Thánh Cha đặt chân đến dù Ngài từng ước muốn. Trong dịp này Đức Giáo Hoàng Phanxico cũng là vị tu sĩ Dòng Tên đã đích thân cử Đức Hồng Y người Brazil Claudio Hummes thuộc Dòng Phanxico, Bộ Trưởng Bộ Giáo Sĩ làm Đặc Phái Viên của Ngài để cử hành dịp ngân khánh của vị Thánh duy nhất của dân tộc Paraguay.
    Trong những ngày viếng thăm Paraguay, vị Đặc Sứ của Đức Thánh Cha đã có dịp chia sẻ và viếng thăm một vài Giáo Phận của Paraguay để ngài hiểu rõ hơn về quốc gia láng giềng của ngài trước khi về lại Rôma để trình bày với Đức Thánh Cha.
    Chúng tôi thật may mắn được tham dự buổi thuyết trình của ngài do Hội Đồng Giám Mục và Liên Tu Sĩ Paraguay tổ chức. Lần đầu tiên được tiếp xúc với một vị cao cấp trong Giáo Triều Rôma và từng được xem là ứng cử viên giáo hoàng sáng giá trong Mật Nghị Hồng Y tháng 3 vừa qua nhưng trông ngài thật đơn sơ bình dị. Cung cách nói chuyện rất hấp dẫn khi ngài bắt đầu bài nói chuyện và xin phép cử tọa để được ngài nói tiếng Portuñol (Porturgués và Español, đây là ngôn ngữ pha trộn giữa tiếng Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha) khiến cả thính phòng đều cười vang. Cách ăn mặt giản dị của ngài và sự gần gũi với tất cả mọi người nên ai nấy đều cảm thấy dễ chịu. Ở đây không cần ai thông dịch, không cần chưởng nghi vì đây đơn thuần chỉ là một cuộc nói chuyện hay đúng hơn là một cuộc tâm sự giữa tâm tình cha con nên trong phần vấn đáp, bất cứ ai muốn hỏi ngài đều được phép lên diễn đàn. Trên phần cử tọa chỉ có 2 vị ngồi bên cạnh ngài là Đức Cha Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Paraguay và vị Vị Sứ Thần Tòa Thánh. Những vị còn lại đều ngồi phía dưới như những tham dự viên khác. Đây là phong cách rất Nam Mỹ mà chúng tôi thấy nên học hỏi vì ngay cả Đức Giáo Hoàng đương kim cũng là người Nam Mỹ đang dần dần loại bỏ những chi tiết rườm rà không cần thiết. Chính cung cách đơn sơ, chân thành, gẫn gũi của vị đại diên Đức Thánh Cha khiến chúng tôi cảm phục hơn là những bài nói chuyện dù rất hay nhưng rồi mọi người sẽ quên đi.
    Hôm nay chúng tôi bắt đầu đi vào tuần tĩnh tâm cuối cùng trong năm cho các em ứng sinh trước khi vào Chủng Viện Truyền Giáo Ngôi Lời trong niên khóa tới. Chúng tôi sẽ cố gắng lồng vào trong các bài nói chuyện về lòng biết ơn của những người con Chúa để các em mỗi ngày hiểu rõ và sống tốt hơn khi được làm con Chúa và cũng để nhắc nhở các em biết nhớ đến cội nguồn, những ân nhân, thân nhân đã từng cưu mang, giúp đỡ. Xin cầu chúc mọi người Thanksgiving vui vẻ, bình an và xin tri ân những ai đã từng quan tâm, giúp đỡ chúng tôi. Feliz Día de Acción de Gracias. Que Dios les bendiga.  

    Paraguay, Dịp lễ Thanksgiving 28 tháng 11 năm 2013
    Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD                              


    HĐ CNL GIUSE

    CHIA SẼ MỤC VỤ TRUYỀN GIÁO: PARAGUAY–DƯ ÂM NHỮNG NGÀY LỄ HỘI_Lm Anton Trần Xuân Sang, SVD

    CHIA SẼ MỤC VỤ TRUYỀN GIÁO: PARAGUAY–DƯ ÂM NHỮNG NGÀY LỄ HỘI_Lm Anton Trần Xuân Sang, SVD

    Gửi bàigửi bởi Pauldoright vào ngày Thứ 2 Tháng 8 12, 2013 7:22 am
    PARAGUAY – DƯ ÂM NHỮNG NGÀY LỄ HỘI
    Dư âm của Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới 2013 ở Brazil
    Tuần lễ đại hội giới trẻ thế giới đã trôi qua mấy tuần nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng với những hình ảnh, mẫu chuyện, những video clip thật cảm động. Tuy nhiên nhân vật chính luôn đuôc nhắc đến là vị Giáo Hoàng đầu tiên của một lục địa mà ngay khi đắc cử, vị Giám Mục Roma này đã khôi hài tuyên bố với Hồng Y Đoàn là họ  đã bỏ phiếu cho một người đến từ “fin del mundo” (tận cùng của thế giới). Người ta không ngớt lời ca ngợi sự đơn sơ, chân thành, thẳng thắng và khôi hài của vị Giáo Hoàng đầu tiên của châu Mỹ La-tinh này.
    Nếu ai đó đã từng đến Argentina (hay Á Căn Đình, một cách phiên âm nôm na của người Việt cho dễ đọc) và sống ở đó một thời gian, có lẽ mọi người sẽ thấy đây là một đất nước nếu đem so với các quốc gia Nam Mỹ khác, rất là khó sống vì người dân ở đó, nhất là dân vùng thủ đô và vùng lân cận thủ đô có một sự kỳ thị rất lớn và rất hãnh diện về gốc gác và kiến thức của họ. Bởi thế, khi họ nới tiếng Tây Ban Nha, họ cũng cố tạo ra một phong cách đặc biệt để mọi người có thể nhận biết đây là người thủ đô chính gốc (giống như người miền Tây Nam Bộ Việt Nam nói chữ “V” thành chữ “D” như “con Voi” thì họ nói là “con Doi”) vậy.
    Bởi thế người dân của các nước Nam Mỹ cận của Argentina không mấy ai thích làm bạn với người Argentina vì tính kiêu ngạo của họ và luôn có những câu chuyện diễu cợt và thậm chí có những lúc thái quá đã làm mất tình đoàn kết trong các cộng đoàn tu trì quốc tế nơi mà những người Argentina sống chung. Bởi thế, khi đức Hồng Y Jorge Bergolio người Argentina đắc cử Giáo Hoàng với tước hiệu là Phanxico, người dân ở các quốc gia nói tiếng Tây Ban Nha đã bông đùa rằng Đức Phanxico khi lên ngôi Giáo Hoàng đã làm một phép lạ đầu tiên cả thảy là tất cả mọi người đều yêu mến ngài dù ngài là người Argentina. Người ta đã không còn muốn nhắc đến nguồn gốc Argentina của ngài nữa nhưng chỉ muốn gọi ngài là Đức Phanxico Giáo Hoàng. Đây là một lợi thế cho ngài ngay từ khi ngài đắc cử Giáo Hoàng vì sự khiêm nhường, đơn sơ, khôi hài và thẳng thẳn của ngài dù gốc gác từ ông bà cha mẹ của ngài là người Italia di dân.
    Có lẽ nhiều người đã nghe và xem qua tin tức về cuộc họp báo của ngài trên chuyến bay từ Brazil về lại Rô-ma sau Tuần Lễ Đại Hội Giới Trẻ. Ngài không hề tránh né bất cứ điều gì khi các phóng  viên chất vấn ngài. Một vấn đề rất nhạy cảm và tế nhị về vai trò của người phụ nữ trong Giáo hội là việc phong chức phó tế và linh mục. Ngài đã yêu cầu Giáo Hội trong tương lai cần có một sự nghiên cứu sâu rộng về thần học phụ nữ vì ngài đã nhấn mạnh rằng tron Giáo Hội tiên khởi, vai trò của Mẹ Maria quan trọng hơn nhiều so với các Tông Đồ. Có lẽ nhiều người sẽ không mấy hài lòng về những câu trả lời của ngài trên chuyến bay hôm ấy nhưng vì ngài là giám mục Rô-ma, là người đứng đầu Giáo Hội hoàn vũ và mỗi châu lục có những vấn đề riêng, nhất là châu Mỹ Latin là nơi có nhiều tín hữu Công giáo nhất nhưng cũng là nơi có nhiều vấn đề hóc búa nhất. Một vị Cha chung như ngài rất ưu tư khi nhiều con cái đang dần dần rời bỏ Giáo Hội Mẹ nên ngài đang có những cách thế riêng của ngài để kêu gọi những người con sớm quay lại. Chính tên gọi Phanxico và cách sống giản dị của ngài đã đánh động nhiều người, nhất là giới trẻ, trụ cột của giáo hội đang nhìn vào vị đại diện Chúa Kito sống động ở trần gian qua con số tham dự kỷ lục trong kỳ đại hội giới trẻ vừa qua.
              
           
    Lễ Tấn Phong Một Giám Mục
    Đã lâu rồi Paragguay không có tân giám mục. Các vị giám mục ngoài 75 tuổi vẫn cứ làm việc dù đã xin hưu theo Giáo Luật. Nhiều Giáo Phận trống tòa đã nhiều năm qua và các linh mục giám quản cứ làm việc như một  giám mục nhưng chỉ là linh mục (giống như các Phó tế đọc kinh cha, ăn cơm thầy).  Ơn gọi linh mục, tu sĩ thì khan hiếm trầm trọng nhưng ứng cử viên giám mục thì không bao giờ thiếu!!! Vậy mà nhiều năm qua vẫn không có giám mục mới.
    Tuy nhiên trong tháng 7 vừa qua thì Đức Giáo Hoàng Phanxico lại hào phóng bổ nhiệm 3 tân giám mục cho giáo hội Paraguay trong đó có 2 linh mục Dòng và một linh mục triều. Vị linh mục thuộc Dòng Don Bosco người Paraguay  từng làm việc với chúng tôi trong phong trào giới trẻ và ơn gọi vừa tròn 42 tuổi. Bằng cấp cao nhất mà vị linh mục này có là cử nhân xã hội học. Một linh mục trẻ, hoạt bát, năng động và hăng say làm việc. Vị này được bổ nhiệm làm giám mục giáo phận tông tòa, một vùng truyền giáo rất nghèo của Paraguay và mấy năm nay trống tòa do vị giáo mục trước đây cũng thuộc Dòng Don Bosco được bổ nhiệm về làm Tổng Giám Mục Phó của Tổng giáo Phận Thủ đô của Paraguay. Trong tư cách là bạn và người từng làm việc chung với nhau, chúng tôi tham dự thánh lễ tấn phong giám mục của người anh em này.  
    Thánh lễ tấn phong giám mục được cử hành vào chiều thứ 7 đầu tháng của tháng 8 tại Nhà Thờ Đức Mẹ Phù Hộ Các Giáo Hữu (Santuario Maria Auxiliadora) của Dòng Don Bosco tại thủ đô Asunción của Paraguay với sự tham dự của 15 giám mục, kể cả giám mục hưu dưỡng, các linh mục và các Nam Nữ Tu sĩ của các Dòng tu đang làm việc ở thủ đô và giáo dân lân cận. Sức chứa trong nhà thờ khá khiêm tốn nên các vị Giám mục đồng tế phải ngồi chen chút với nhau trông thật tội nghiệp. Còn các linh mục đồng tế thì đều ngồi ở hàng ghế đầu xen lẫn với người thân của tân chức và giáo dân. Không hề có dãy ghế dành riêng cho Tu sĩ hay chính quyền. Ai muốn đứng, ngồi chỗ nào cũng được. Công bình mà nói thì khâu tổ chức ở đây với một buổi lễ Tấn Phong Giám Mục còn thua xa một buổi lễ khấn lần đầu của một Dòng Tu ở Việt Nam. Có lẽ người dân ở đây sống xuề xòa quen rồi nên không mấy quan trọng đến khâu hình thức. Có chăng là một số câu khẩu hiệu được hô to trước hay sau thánh lễ cho thêm phần khí thế giống như ở Việt Nam vào những năm 70s,80s vào những dịp cổ động hay mít-tin mà bây giờ còn xót lại ở một vài giáo xứ ở miền Bắc.
    Hình như ở khắp Paraguay chúng tôi chưa thấy một nhà thờ nào hoành tráng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng như ở Việt Nam. Chỉ có vài nhà thờ Chính Tòa được xây dựng lâu năm mà nay đang xuống cấp trầm trọng có thể chứa được nhiều người tham dự thánh lễ nhưng quả thực có mấy nhà thờ đầy người vào những ngày Chúa Nhật. Chính vì lý do đó mà nhiều giám mục và cha xứ bên này không mấy quan tâm đến việc chạy tiền để xây nhà thờ hay nhà xứ mà chỉ lo sao để đào tạo những nhân viên mục vụ hòng khi không có linh mục thì người dân có thể họp nhau để cử hành phụng vụ.
    Quay lại thánh lễ Phong Chức Giám Mục. Chúng tôi cũng thấy lạ là trong thánh lễ phong chức lần này có đến hai linh mục làm chưởng nghi, một vị chưởng nghi do Hội Đồng Giám Mục gởi tới và một vị chưởng nghi do Dòng Don Bosco bổ nhiệm. Tuy có đến hai vị chưởng nghi nhưng thánh lễ lại không được trang trọng lắm vì “trống đáng xuôi, kèo thổi ngược” nên có những lúc vị Giám Mục Chủ Phong không biết phải làm thế nào. Dẫu có những lúc lộn xộn và không được trang nghiêm cho lắm nhưng phải công nhận rằng vị Giám Mục Chủ Phong và các Giám Mục đồng tế không người nào tỏ ra bực tức, khó chịu hay có một cử chỉ “sửa lưng” nào. Đây là điều mà chúng tôi đã học hỏi được sự kiên nhẫn của người dân Paraguay.
    Trong bài giảng lễ, vị Giám Mục Chủ Phong cũng thuộc Dòng Don Bosco và đang là Tổng Giám Mục phó với quyền kế vị của một Tổng Giáo Phận lớn nhất của Paraguay, ngài được thuyên chuyển về Tổng Giáo Phận này cách đây 3 năm vi trước đây ngài đã trông coi Giáo Phận Tông Tòa mà vị tân giám mục này sẽ đảm trách từ bây giờ, ngài đã nhắn nhủ người anh em Giám Mục cùng Dòng là hãy biết kiên nhẫn và sống hết mình với đoàn chiên. Ngài đã khôi hài nói với vị Tân Giám Mục rằng Giáo phận tông tòa Chaco mà vị Tân Giám Mục sẽ đảm trách nếu tính số lượng đàn vật thì nhiều gấp ngàn lần số lượng giáo dân vì ở đó chỉ có 5 giáo xứ chính, số còn lại là người thổ dân không biết đọc, không biết viết và thậm chí cũng không biết phân biệt đâu là tay trái đâu là tay phải. Nếu không có sự kiên nhẫn và sống hết mình với đàn chiên mình thì sẽ mất nó. Ngài cũng nhắn nhủ vị Tân Giám Mục hai điều cốt yếu của vị mục tử thời nay là “Cercanía y Encuentro” nếu dịch ra tiếng Việt mình là 4 chữ G “Gần Gũi và Gặp Gỡ”. Chính Đức Phanxico cũng nhắn nhủ các vị mục tử trong dịp lễ Mục Tử Nhân Lành là “chủ chiên phải biết ngửi mùi chiên”. Làm Giám mục mà xa cách người dân giống như một người cha gia đình mà trốn tránh trách nhiệm không muốn gặp gỡ và gẫn gũi con mình là không xứng đáng. Bài giảng lễ chỉ vỏn vẹn 15 phút nhưng thật chân tình, ý nghĩa và sâu lắng không những cho vị Tân Chức mà cho tât cả những người tham dự.  Đức Phanxico rất có lý khi ngài bổ nhiệm một linh mục trẻ như người anh em này làm Giám Mục Giáo  Phận Tông Tòa, một vùng đất truyền giáo vì nếu ngài chọn một vị lớn tuổi thì có lẽ sau 3 năm mục vụ ở đó sẽ không còn sức lực để làm việc nữa vì đó là một vùng đất khô cằn và thiếu thốn tư bề. Vị Tân Giám Mục cũng không hề từng đảm nhiệm một chức vụ lớn nào trong Giáo Hội cũng như trong Hội Dòng. Vị này cũng không hề có một bằng cấp tiến sĩ hay cử nhân phụng vụ hay giáo luật nào. Bằng cấp của vị này có là kinh nghiệm và rất dấn thân làm việc vì ở Giáo Phận Tông Tòa đó chỉ cần những con người có bằng cấp chính là biết tận tâm làm việc mà thôi.
    Thánh lễ phong chức chỉ diễn ra trong hai tiếng đồng hồ và được các hãng truyền hình, truyền thanh trong nước loan tin trực tiếp trên toàn quốc. Thánh lễ kết thúc với phần ăn của một người, kể cả các Giám mục hay linh mục đồng tế là một cái bánh bao chiên và một ly nước. Mọi người ra về hớn hở mừng vui và hẹn tháng 9 tới sẽ tham dự một thánh lễ Tấn Phong Giám Mục khác sẽ diễn ra tại Đền Thánh Đức Mẹ Caacupe cho một vị linh mục trẻ khác cũng vừa được bổ nhiệm. Paraguay đang có niềm vui vì một số giáo phận trống tòa nay đã có mục tử để có thể đồng hành, dẫn dắt đoàn chiên đến nguồn nước trong lành. 
         

    Lễ Thành Lập Một Xứ Mới
         Dù ơn gọi mỗi ngày một khan hiếm và các linh mục mỗi ngày một ít đi, nhưng do nhu cầu mục vụ khấn thiết nên Đức Giám Mục của một Giáo Phận thuộc miền Nam của Paraguay đã quyết định thành lập một giáo xứ mới và giao cho một linh mục của Dòng Ngôi Lời làm cha xứ tiên khởi của giáo xứ này.
         Giáo xứ mới thành lập được tách ra từ một giáo xứ cũng do Dòng Truyền giáo Ngôi Lời đảm trách. Giáo xứ mới này có diện tích khá lớn với gần 50 giáo điểm  truyền giáo cách xa nhau nhưng cơ sở hạ tầng còn rất nghèo nàn và đường xá thì gồ ghề, xấu xi. Một anh em linh mục của Dòng người Paraguay từng làm việc ở Cuba và Mexico nhiều năm nay trờ lại Paraguay để phục vụ cho chính quê hương mình. Nhìn những người dân lam lũ, đơn sơ lần đầu tiên được tham dự thánh lễ đồng tế với sự hiện diện của Giám mục Giáo phận, cha Bề trên Giám tỉnh của tỉnh Dòng và các linh mục đồng tế mà đa phần là người nước ngoài khiến họ rất vui và hãnh diện. Đức Giám mục chủ tế là người Tây Ban Nha cũng từng là một tu sĩ truyền giáo cũng nở một nục cười mãn nguyện vì từ lâu ngài đã ấp ủ trong lòng để thành lập giáo xứ truyền giáo này và nay đã thành hiện thực. Nói là giáo xứ cho oai nhưng nhà thờ chưa hoàn tất nên thánh lễ phải cử hành ở ngoài trời nắng gió. Dù vậy thánh lễ vẫn diễn ra tốt đẹp và mọi người cùng nhau hát hò, rước kiệu để mừng giáo xứ mới và cũng mừng vị thánh bổn mạng của giáo xứ là Thánh Cayetano.
    Sống ở các xứ truyền giáo có lẽ một điều thú vị nhất là mình có thể làm việc mà không phải sợ sệt trên đe dưới búa vì mình làm thì mình dám chịu trách nhiệm. Hơn nữa, dù người dân ở đây nghèo về vật chất và rất đơn sơ, chất phát nên mình thấy công việc mình làm có ‎ ý nghĩa là giúp những con người bé mọn ấy thấy được những công trình kỳ diệu của Chúa và có thể sống tốt hơn. Đôi lúc cũng hơi khó chịu và bực tức vì sự chậm hiểu và xuề xòa của họ, nhưng nghĩ lại cũng thấy thương cho họ vì họ đâu muốn vậy và đâu phải ai cũng giống như mình.
    Thánh lễ thành lập Xứ mới thật vui khi đoàn rước diễu hành từ nhà thờ đến vài ngõ ngách quanh Giáo xứ  và mọi người nghêu ngao hát những bài hát quen thuộc. Tất cả các giáo điểm truyền giáo thuộc Giáo xứ cũng mang các vị thánh bổn mạng của cộng đoàn mình và cùng cung nghinh với vị Thánh bổn mạng chính của Giáo xứ. Nhìn thấy sự hồn nhiên của những bà mẹ và các em thiếu nhi lâu ngày được dịp khoe áo mới và được nhìn thấy đông người như hôm ấy khiến chúng tôi cũng vui lây. Giáo Hội của Chúa Ki-tô là như thế đó, một Giáo Hội của người nghèo, cho người nghèo và vì người nghèo. Nếu một ngày nào đó chúng ta đánh mất đi sự hồn nhiên dễ thương này thì dù chúng ta có xây những ngôi Giáo Đường cao sang tráng lệ, chúng ta sẽ không thể nào có được những con người yêu mến Chúa thật sự vì đó không phải là Giáo Hội của Chúa nữa.
    Người xưa chúng ta có câu: “Hùm chết để da, người ta chết để tiếng”. Đã là người thì ai cũng muốn để lại những tiếng thơm cho đời nếu một mai không còn nữa, ngoại trừ những tên cướp hay những tên khủng bố họ hay “chơi ngu lấy tiếng!”. Chính ở nơi truyền giáo này chúng tôi đã học được những tấm gương truyền giáo của các bậc cha anh mà mỗi khi chúng tôi đến thăm những nơi mà họ đã từng đặt chân đến, người ta đã nhớ đến những nhà truyền giáo này và đã đặt tên cho những con đường để tưởng nhớ họ. Chúng tôi tâm niệm một điều rằng bạo quyền, tiếng bom, tiếng súng không thể thuyết phục lòng người nhưng chỉ có lòng nhân ái, sự dấn thân và cho đi có thể thu phục được lòng người và có thể làm cho người tat hay đổi tận căn. Đức Phanxico chỉ vừa lên ngôi Giáo Hoàng chưa đầy 5 tháng nhưng chính cách sống của ngài đã để lại những ấn tượng đẹp và làm cho người tat hay đổi hơn là những Tông Thư, Tông Sắc hay Tông Huấn đầy những thuật ngữ chuyên môn và chỉ giành cho những bậc trí thức rồi khi đọc xong thì được cất vào trong những ngăn tủ đẹp. Bởi chính điều này cách đây mấy chục năm Đức Phaolo VI đã đề cập đến trong Tông Huấn Loan Báo Tin Mừng rằng : “Con người ngày nay tin tưởng vào các chứng nhân hơn là vào các thầy dạy”. Là những nhà truyền giáo và là những thầy dạy về đức tin cho người khác, chúng tôi luôn ý thức và nằm lòng điều này vì nếu không biết làm chứng thật thì chúng tôi là những người giả dối nhất và hệ lụy là sẽ sản sinh ra một thế hệ giả dối vì người dân ở đây vốn thât thà chất phát.
    Paraguay chuẩn bị mừng Lễ Mẹ Lên Trời, bổn mạng của Thủ Đô hành chình Paraguay và cũng chính là ngày vị Tổng Thống và Chính phủ mới tuyên thệ nhậm chức. Trời Paraguay vẫn còn lạnh vì đang là mùa Đông. Ước mong vị Tổng Thống và Chính quyền mới biết canh tân đất nước để đưa người dân mê muội và lầm than mỗi ngày tiến lên để có thể sánh vai cùng các quốc gia trong khu vực.

    Paraguay, 10 tháng 8 năm 2013 – lễ Thánh Lorenso Phó tế
    Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD.


    HĐ CNL-GIUSE

    SUY NIỆM MÙA CHAY - ĐƯỜNG CHỮ U - Lm Nguyễn Trung Tây SVD

    SUY NIỆM MÙA CHAY - ĐƯỜNG CHỮ U - Lm Nguyễn Trung Tây SVD

    Gửi bàigửi bởi Quangnam vào ngày Thứ 3 Tháng 3 05, 2013 3:59 am

    SUY NIỆM MÙA CHAY
    ĐƯỜNG CHỮ U

    MỤC VỤ TRUYỀN GIÁO TỪ PARAGUAY – Đôi điều cảm nhận-Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD

    Chia sẽ MỤC VỤ TRUYỀN GIÁO TỪ PARAGUAY – Đôi điều cảm nhận-Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD

    Gửi bàigửi bởi Cao Huong vào ngày Thứ 3 Tháng 5 24, 2011 9:52 pm
    Paraguay: Đôi điều cảm nhận
    LM. Antôn Trần Xuân Sang, SVD. 5/23/2011


    Bồi bổ tâm linh

    Sau Tuần Bát Nhật Phục Sinh, Tỉnh Dòng chúng tôi có kì tĩnh tâm năm để anh em có dịp hội tụ với nhau, và nhất là để nghỉ ngơi, dưỡng sức bồi bổ tâm linh sau những tháng ngày lam lũ trên trận tuyến truyền giáo.

    Đã nhiều năm rồi Tỉnh Dòng chúng tôi ở Paraguay và Dòng Tên rất có duyên với nhau và luôn có sự cộng tác trong nhiều lĩnh vực truyền giáo và thăng tiến con người. Bởi thế, có thể nói các anh em Dòng Ngôi Lời và Dòng Tên ở Paraguay là những người bạn thân của nhau nên có dịp gì thì thường chia sẻ với nhau.

    Chính vì thế, Tỉnh Dòng Ngôi Lời chúng tôi lại mời người giảng phòng năm là một linh mục Dòng Tên người Tây Ban Nha đang làm việc ở Trung Tâm Linh Thao tại Paraguay. Ngài đã từng làm việc ở nhiều quốc gia và là chuyên viên về nhân chủng học với nhiều năm làm việc trong viện nghiên cứu về ngành nhân chủng. Tuy đã 75 tuổi đời với đầu tóc bạc trắng, ngài rất khỏe mạnh, hài hước và có tài hùng biện nên khi ngài chia sẻ về các lời khấn Dòng, chúng tôi cảm thấy thích thú và cảm thấy bị lôi cuốn dù những điều ấy chúng tôi đã từng nghe đi nghe lại trong đời tu, và vì thế những ngày tĩnh tâm của chúng tôi thật thú vị và cảm thấy trôi nhanh.

    Trong những ngày Tĩnh Tâm, cha Giám tỉnh của Dòng cũng thông tin cho chúng tôi biết những anh em linh mục đau bệnh và những anh em linh mục vắng mặt vì lí do mục vụ không thể tham dự kì tĩnh tâm. Chúng tôi cũng được thông tri về vài anh em linh mục người Paraguay xin rời khỏi Dòng sau rất nhiều năm tu luyện nhưng nay muốn từ giã sân cỏ nhà tu để vào sân cỏ thế tục tham gia vào các cơ quan công quyền hay trở thành các doanh nhân vì cảm thấy đời tu không còn hấp dẫn với họ nữa khi họ cho rằng các lời khuyên Phúc Âm như Khó Nghèo, Vâng Phục và Khiết Tịnh như là một vật cản không để cho họ tiến đến con đường công danh và một số anh em xuất tu còn lập luận rằng đời tu đã kiềm hãm sự thăng tiến của họ.

    Dĩ nhiên khi một người không muốn sống theo một khuôn khổ nào đó và muốn bức ra khuôn khổ đó, họ thường có những lí do nghe có vẻ hợp lí để biện minh cho hành vi của mình. Nhưng tôi cảm thấy tiếc vì một số anh em xuất tu gần đây là những người được Nhà Dòng cho ăn học tới nơi, tới chốn và được nhiều ưu đãi khác nữa, vậy mà…

    Trong những cuộc hội thảo giữa các nhà đào tạo giữa các Dòng với nhau, một Sơ giám tập có văn bằng tâm lí chuyên về đời tu đã cho chúng tôi biết khi Sơ và các đồng nghiệp khảo sát về lí do xuất tu của những linh mục, tu sĩ tại vùng Nam Mỹ. Có đến 90% xuất tu là do vấn đề tình cảm và phần trăm còn lại là do ham thích quyền lực và lỗi về đức khó nghèo. Như vậy cũng biết rằng ở vùng Nam Mỹ này khi nói đến đức khiết tịnh là một điều rất khó nói và khá tế nhị vì ngay cả các em học sinh cấp II đã có rất nhiều kinh nghiệm về đời sống tính dục vì các em đã biết yêu và biết “chuyện ấy” rành rẽ hơn các bậc tu trì.


    Đệ Bách Chu Niên Độc Lập của Paraguay


    Tháng 5 năm nay, Paraguay kỉ niệm 200 năm giành độc lập từ thực dân Tây Ban Nha. Họ đã có những hoạt động thiết thực cho ngày lễ độc lập của họ từ chính quyền đến giáo quyền.
    Hơn bao giờ hết, người Paraguay thuộc tất cả mọi tầng lớp và đảng phái trong xã hội cùng nhau tổ chức ngày độc lập trong tinh thần đoàn kết và xây dựng.
    Vào thứ Bảy ngày 14 tháng năm vừa qua, người Paraguay đã cử hành ngày lễ Độc Lập của họ. Nhiều nguyên thủ quốc gia và các phái đoàn ngoại giao từ các nước đã đến tham dự các nghi lễ này. Các cựu chiến binh, quân đội, cảnh sát, nam phụ nữ ấu, sinh viên, học sinh… tập duyệt nghi thức duyệt binh trong nhiều ngày cho ngày đại lễ này. Một nghi thức không thể thiếu là sau khi vị tổng thống và thủ tướng đón tiếp các vị khách mời từ các nước đến dự, họ đưa nhau đến Nhà Thờ Chính Tòa của thủ đô Asunción, Paraguay để cử hành nghi thức Tạ Ơn “Te Deum”. Dù muốn hay không, các vị thượng khách dù là hữu thần hay vô thần đều đến tham dự nghi thức “Te Deum” này vì người Nam Mỹ luôn tâm niệm 3 điều căn bản: Thượng Đế, Quốc Gia và Dân Tộc.

    Nghi thức dự định diễn ra ở Tiền Sảnh của Nhà Thờ Chính Tòa, nhưng đến giờ chót trời lại mưa nên phải chuyển vào bên trong Thánh Đường. Người chủ sự nghi thức không phải là Tổng Tống mà chính là vị giám mục người Paraguay (Hội Đồng Giám Mục Paraguay có rất nhiều giám mục ngoại quốc nên sự kiện của người Paraguay phải do chính người Paraguay chủ sự). Chính vị giám mục này sau lời chào đầu nghi thức đã đọc thông điệp của Hội Đồng Giám Mục Paraguay gởi toàn thể dân tộc Paraguay nhân dịp Đệ Bách Chu Niên Độc Lập với chủ đề “una nueva evangelización para un nuevo Paraguay” (Một cách thế loan báo Tin Mừng mới cho một đất nước Paraguay mới).

    Như chúng ta cũng biết dù các nước Châu Mỹ La Tinh là các quốc gia có truyền thống Ki-tô giáo, nhưng thế quyền và giáo quyền hoàn toàn tách biệt nhau. Bởi thế, vị tổng thống đương nhiệm của Paraguay từng là giám mục Công giáo, nhưng trước khi ông xin ứng cử tổng tống vào năm 2008, ông đã xin Đức Thánh Cha cho ông hồi tục để đủ điều kiện làm ứng cử viên vì theo hiến pháp của Paraguay, cấm các giáo sĩ tham gia vào các chức vụ công quyền. Và cũng vì thế mà nhiều vị linh mục ở đây muốn tham gia điều hành các cấp chính quyền đều phải xin hồi tục để không lẫn lộn giữa giáo quyền và thế quyền. Dù giáo quyền và thế quyền hoàn toàn tách biệt nhau nhưng không vì thế mà tiếng nói của giáo quyền bị xem thường. Tiếng nói của các vị mục tử ở đây, nhất là của Hội Đồng Giám Mục rất mạnh mẽ, dám tố cáo những việc làm mập mờ của chính quyền về những công việc của đất nước nếu chính quyền có những việc làm sai trái ảnh hưởng đến đất nước. Bởi thế, các vị tổng thống ở Bolivia, Argentina, Venezuela hay một vài nước châu Mỹ Latinh khác rất sợ và rất “ghét” các vị tu sĩ vì họ dám nói thẳng, nói thật và sẵn sàng chịu đi tù để nói lên tiếng nói của một công dân có trách nhiệm.

    Cũng trong những ngày này, tôi có đón một anh em linh mục đàn anh từng là một trong những nhà truyền giáo Việt Nam đầu tiên đến Paraguay cách đây hơn 20 năm, và hiện đang làm việc tại Hàn Quốc. Người anh em này trở lại Paraguay thăm lại cảnh xưa, người xưa và cũng là dịp kỉ niệm Ngân Khánh linh mục. Tôi có tháp tùng với ngài đến thăm lại các nơi xưa ngài từng phục vụ để nhìn lại những người thân quen. Gặp nhau thật vui trong tình đồng hương, tình huynh đệ và anh em cũng có dịp hàn huyên tâm sự, chia sẻ những kinh nghiệm trong đời sống truyền giáo.
    Chúng tôi cũng nhận được một tin khá buồn vào Chúa Nhật Chúa Chiên Lành, một anh em linh mục cùng Dòng đang làm việc tại Phan Rang, Việt Nam bị tử nạn sau khi đi mục vụ về trên chiếc Honda. Người anh em này rất thân thiết với tôi và là người giảng lễ mở tay cho tôi dịp tôi dâng thánh lễ tạ ơn. Đọc tin buồn và nhìn những hình ảnh tang tóc do các anh em cùng Dòng từ quê nhà gởi đến mà thấy xót lòng. Lần lượt những anh em, những bâc thầy thân thương của tôi trong Dòng lần lượt ra đi để lại trong tôi một khoảng trống thênh thang. Tôi biết một ngày nào đó tôi cũng sẽ ra đi về nhà Cha trên trời với các anh em tôi vì sống chết đều thuộc về Chúa, nhưng khi nghe tin buồn ập đến tôi cảm thấy buồn man mác.

    Trong những ngày này người ta cũng đồn rằng lúc 18 giờ chiều thứ Bảy ngày 21 tháng 5 năm 2011 là ngày Tận Thế, và nghe đâu ở Mỹ người ta cảnh báo và tuyên truyền rầm rộ về ngày này do diễn đạt sai lầm về Kinh Thánh. Nhưng tôi nghĩ rằng nếu mọi người biết đối xử với nhau thật tốt thì đâu có sợ gì tận thế.

    Tháng 5, một tháng ghi đậm nhiều kí ức trong tôi vì trong tháng 5 năm 2010 vừa qua tôi có dịp đặt chân trên đất Mỹ thăm những người thân yêu trước khi về thăm Việt Nam. Thời gian vẫn cứ trôi nhanh và luôn trẻ mãi trong khi nhìn lại mình tôi thấy ngày một già đi. Tháng 5 cũng là tháng của các Mẹ, đặc biệt là của Mẹ Maria. Xin Mẹ đoái thương chúng con và gìn giữ anh em linh mục chúng con luôn trung tín và thánh thiện.
    LM. Antôn Trần Xuân Sang, SVD.
    Cao Huong
     
    Bài viết: 89
    Ngày tham gia: Chủ nhật Tháng 11 09, 2008 3:08 pm